Cố Yến cũng không tới một mình, đồng hành còn có vài nam nữ xấp xỉ tuổi hắn, đếm qua thì có khoảng bảy tám người.
Những khuôn mặt kia Yên Tuy Chi cũng không xa lạ gì, thậm chí coi như là hết sức quen thuộc, họ đều từng là học sinh của anh. Trong đó có ba người giống Cố Yến là trực tiếp đi theo anh, mấy người khác bởi vì một ít chương trình học nghiên cứu nên được Yên Tuy Chi dẫn theo gần nửa năm.
Anh không có quá nhiều thời gian đi tìm hiểu chuyện riêng của học sinh, nhưng ở trong ấn tượng của anh thì nhóm người này hẳn có quan hệ rất tốt.
Sở dĩ Yên Tuy Chi biết điều này là bởi vì có vài thành viên tích cực trong đây luôn nhắc tới những buổi tụ họp của bọn họ, hơn nữa còn chụp vài bức ảnh. Đa số trong những buổi tụ họp đó đều có bóng người Cố Yến.
Bạn học Cố luôn là một cảnh tượng độc đáo trong bầu không khí huyên náo kia, hoặc là cầm ly rượu dựa vào ngồi ở một bên thưởng thức lũ quỷ múa loạn, hoặc là rũ mắt nghe người bên cạnh trò chuyện ba hoa chích choè.
Một cái chày gỗ như vậy mà vẫn còn được bọn họ túm đi, có thể thấy được quan hệ tốt vô cùng.
Đa số trong đám người này sau khi tốt nghiệp vẫn luôn duy trì liên lạc với Yên Tuy Chi, có trong việc công tác, cũng có trong phương diện sinh hoạt, ngày lễ ngày tết luôn gửi cho anh vài lời thăm hỏi sức khỏe.
Duy chỉ có hai người ngoại lệ.
Một người trong đó tên là Kha Cẩn, sinh ra trong cô nhi viện, vô cùng cố gắng, là một người rất nghiêm túc với cuộc sống. Ban đầu biểu hiện của cậu ta ở các môn học đều rất vượt trội, cho nên Yên Tuy Chi làm viện trưởng vô cùng tình nguyện thưởng các loại học bổng cho cậu ta, thỉnh thoảng cũng sẽ cho cậu ta một ít lời khuyên về việc học cũng như công tác.
Kha Cẩn vô cùng biết ơn và tôn kính Yên Tuy Chi, cho nên là người đầu tiên duy trì liên lạc. Sau đó bởi vì một ít chuyện bất ngờ, cậu ta mắc một căn bệnh nặng, tinh thần lại xảy ra vấn đề, lúc này mới cắt đứt.
Một người khác chính là Cố Yến.
Không nghĩ tới chỉ qua mấy năm mà Cố Yến lại thành một người có liên lạc chặt chẽ nhất với anh, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, chỉ có thể nói thế sự vô thường, đặc biệt quái đản.
Khoảng cách không tính là gần, Yên Tuy Chi không nhìn thấy biểu tình trên mặt Cố Yến, nhưng không biết tại sao anh cảm thấy đối phương thật giống như còn cảm thấy gặp quỷ hơn cả anh.
Không lâu sau, đoàn người kia đi tới gần.
"Không phải cùng khóa, hình như mới tốt nghiệp." Một cô gái với mái tóc màu vàng dẫn đầu kinh ngạc quét bọn Locke một cái, lúc ánh mắt rơi vào trên mặt Yên Tuy Chi thì dừng lại hai giây.
Nhưng rất nhanh cô cũng nhận ra nhìn chằm chằm một người như thế là không thích hợp, vì vậy cười nói với Yên Tuy Chi: "Các cậu… cũng là đến thăm thầy?"
Cô gái này tên là Laura · Stephen, năm đó là một cô bé vô cùng hoạt bát thích cười, Yên Tuy Chi từng gặp cô một lần trong một vụ kiện vào hai năm trước, thành thạo hơn lúc còn đi học rất nhiều, nhưng vẫn thích cười.
Nhưng mà hôm nay ở nghĩa trang, nụ cười của cô rất nhạt, chợt lóe rồi biến mất, nhìn ra được chỉ là vì biểu đạt sự hảo hữu và thân thiện.
Lúc cô nói xong lời này, Cố Yến vừa vặn đi lên bậc thang cuối cùng. Hắn đứng yên ở một bên, ánh mắt đầu tiên là rơi vào trên bia mộ, sau đó rơi xuống trên mặt Yên Tuy Chi, cuối cùng rơi vào tay anh.
Yên Tuy Chi theo ánh mắt hắn cúi đầu nhìn một cái, phát hiện tên ngốc Locke kia thấy tay anh không có gì, lại nhét cho anh một bông hoa viếng.
"Tại sao cậu lại đưa cho tôi nữa vậy." Yên Tuy Chi nghiêng đầu, tức giận thấp giọng hỏi Locke.
Locke rất sợ Cố Yến, cứ thế không dám lên tiếng, vì để tránh bị Cố Yến liếc mắt qua, cậu ta thậm chí còn lặng lẽ lui về phía sau một bước nhỏ.
Yên Tuy Chi: "…" Sợ đến thế cơ.
Anh ngẩng đầu lên, cùng Cố Yến mắt lớn trừng mắt nhỏ. Không biết tại sao, sắc mặt Cố Yến vô cùng vô cùng… một lời khó nói hết.
"…"
Tình cảnh một lần nữa rất lúng túng.
Yên đại giáo sư yên lặng dùng ngón tay gảy bông hoa viếng một chút, lại muốn cắm nó vào vách bia mộ.
Hai người còn chưa mở miệng, bầu không khí vô hình đó cũng đã rất rõ ràng. Những người khác cũng cảm giác được một sự khác thường, mặt đầy nghi vấn nhìn anh một chút rồi lại nhìn sang Cố Yến.
Cố Yến nhìn chằm chằm Yên Tuy Chi hai giây, mắt quét qua máy thông minh ở ngón tay, hiện ra thời gian: "Thời gian này, hình như cậu nên ở trong phòng làm việc đàng hoàng xem hồ sơ."
Yên Tuy Chi tức giận nói: "Đúng vậy, tôi cũng cho là như thế, nhưng hiển nhiên xảy ra việc ngoài ý muốn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!