Nghĩa trang hồ Zilan nằm ở một khu đất yên tĩnh phía tây, dựa lưng vào núi Lam, mặt hướng về hồ Zilan, cách khu Fawang sầm uất không tới một giờ đường xe.
Đây là một nơi rất tốt để yên nghỉ, cũng là nghĩa trang cách trung tâm gần nhất.
"Diện tích chỗ này đặc biệt lớn, nghe nói đủ để cho tất cả mọi người ở ba khu lớn quanh nó ngủ được đấy." Locke ở trên xe giới thiệu như vậy.
Mọi người: "…" Không hề muốn ngủ như thế đâu nhé.
"Nhưng mà trước đây tôi chưa từng được đến đây." Giọng của Locke nghe có một chút tiếc nuối, không biết cậu ta đang tiếc nuối cái quỷ gì nữa.
"Tôi nghi ngờ sáng nay có phải cậu uống rượu không đấy." Anna tức giận nói: "Chưa từng tới đây, chẳng lẽ không phải là chuyện tốt sao?"
"Tôi biết, ý tôi là nơi này còn an táng rất nhiều danh nhân." Locke, "Có thể thuận đường đi thăm…"
Cậu ta dừng một chút, lại bổ sung: "… Di ảnh của bọn họ."
…
Mấy thực tập sinh trẻ tuổi thực tập sinh líu ríu chíp chíp trò chuyện không ngừng, được trải nghiệm kiểu làm việc ở bên ngoài này đối với bọn họ mà nói có chút mới lạ, cho nên tỏ ra rất phấn khởi.
Yên Tuy Chi trừ lúc bọn họ nhìn sang thì mới cười một chút, toàn bộ hành trình đều không tham dự vào.
Anh cũng không có nhiều hứng thú với việc đi ra ngoài này lắm, trên thực tế sự chú ý của anh còn dừng lại ở đống hồ sơ buổi sáng nhìn thấy.
Lần trước anh dùng cách lục tung lên để tìm án nổ, nhưng lần này mới phát hiện thật ra thì cũng không cần tìm như vậy nữa. Án nổ có liên quan đến anh kia đã được kí hiệu đặc biệt, còn được gắn thẻ đánh dấu vào nữa.
Kí hiệu đặc biệt được thống nhất trong luật sở, tất cả vụ án cấp một đều có. Thẻ đánh dấu hẳn là Cố Yến thêm vào, có lẽ cũng để tra tìm thuận lợi hơn.
Anh lật qua một chút, đồ vật bên trong còn rất đầy đủ, thư ủy thác, tài liệu bối cảnh, mục lục chứng cớ, lời khai của nhân chứng liên quan, văn bản ghi chép thẩm án, phương án phán quyết vân vân, tất cả đều có.
Nhìn sơ qua một chút, thứ anh cần hiểu cũng có ở trong.
Hung thủ gây nổ là một người đàn ông trung niên tên là Carl · Richard, đã từng bị bỏng nặng, tinh thần có chút vấn đề, có lúc tỉnh có lúc điên cuồng. Nhưng cho dù gã thanh tỉnh hay điên cuồng thì đều rất hận công ty và quản lí bộ phận đã khiến gã bị bỏng rồi còn đuổi việc gã. Cuộc sống mấy năm này của gã hoàn toàn không có bảo đảm, công ty cam kết bồi thường từ đầu đến cuối đều không thích hợp. Bệnh điên của gã điên ngày càng nghiêm trọng, vợ lại đưa con bỏ đi.
Ngày đó ông chủ công ty dẫn theo mấy vị quản lí đến ngủ lại khách sạn đó, vừa vặn cùng Yên Tuy Chi ở cùng tầng. Tầng của bọn họ có thang máy riêng, không phải tất cả mọi người đều có thể vào. Carl · Richard dứt khoát tìm một phòng dưới bọn họ hai tầng, hai quả lựu đạn nổ nát ba tầng trên dưới gã.
Ông chủ công ty, mấy vị quản lí, cộng thêm những vị khách xui xẻo như Yên Tuy Chi đều bị dính trong đó.
Bởi vì tinh thần có vấn đề, cuối cùng Carl · Richard bị đưa vào bệnh viện tâm thần đặc biệt, ở trình độ nào đó mà nói là tránh khỏi tai ương lao ngục rồi.
"Đúng rồi, có phải là nghĩa trang hồ Zilan…" Thực tập sinh Henri đột nhiên mở miệng, vẻ mặt có chút chần chờ.
Trừ Yên Tuy Chi, tất cả mọi người đều nhìn cậu ta, chờ cậu ta nói xong nửa câu kia.
"Tôi không biết tôi có nhớ lầm không, nhưng hình như là…" Henri vẫn lấp lửng.
Nhưng nhìn vẻ mặt của cậu ta, thật giống như cảm thấy tất cả mọi người đều có thể lập tức hiểu được ý cậu ta vậy.
Mọi người bị hắn làm cho đầu óc mơ hồ, một lát sau Feilida kịp phản ứng trước tiên, vỗ đùi ——
"Oái —— cậu vỗ vào chân tôi rồi đấy!" Henri kêu lên.
"Tôi nói là tôi nhớ ra rồi! Có phải Yên viện trưởng cũng nằm ở đây không?" Feilida bừng tỉnh hiểu ra.
Yên Tuy Chi cả kinh, rốt cuộc tỉnh hồn: "Hả?"
"Tôi nói là mộ của viện trưởng ở chỗ này!" Feilida nói: "Trên báo có nhắc đến mà, tôi nhớ không nhầm chứ?"
Yên Tuy Chi nhẹ nhàng "A" một tiếng, giống như là mới nhớ tới, thấp giọng nói: "Hình như có nhắc đến một câu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!