Chương 32: Tảo mộ (1)

Yên Tuy Chi dừng bước chân ở cầu thang một lát, ánh mắt có chút kinh ngạc.

Anh nhìn một lúc sau đó mới bước tiếp, không nhanh không chậm đi về phía cái xe.

Cửa kính xe chậm rãi hạ xuống, để lộ ra gò má lãnh đạm của Cố Yến, mặc dù trong xe có lò sưởi nhưng cũng không đủ để che bớt đi cái nhiệt độ của hắn.

"Đang đợi ai đấy?" Yên Tuy Chi xách túi giấy đứng yên bên cạnh xe.

Xung quanh cũng không thấy có bóng người quen nào cả, thật ra thì anh biết Cố Yến đỗ ở đây có tám chín phần mười là đợi mình, nhưng vẫn tuân theo lễ phép hỏi một câu.

Cố Yến liếc anh một cái, nghiêng đầu nói: "Lên xe."

Yên Tuy Chi cũng không lập tức mở cửa xe, mà khom người nhìn xuyên qua cửa sổ xe rộng mở, quơ quơ ngón tay với Cố Yến, máy thông minh hình nhẫn trên ngón tay hiện ra một chút ánh sáng nhẹ nhàng dưới đèn đường, "Tôi vừa — "

Đang nói chuyện, một chiếc màu đen cho thuê chậm rãi ngừng ở sau xe Cố Yến, tài xế riêng cúi đầu nhìn vị trí định vị, cũng hạ cửa kính xe xuống, ra dấu tay với Yên Tuy Chi, "Ngài gọi xe?"

Yên Tuy Chi: "…Đúng."

Đến đúng lúc ghê.

Cố Yến nhìn xe kia trong kính chiếu hậu một cái, khuôn mặt vốn lạnh trực tiếp giảm thêm mười mấy độ, hình như là không cao hứng lắm, chắc cảm thấy mình vừa làm một chuyện dư thừa.

Nhưng có thể thấy rằng mỗi ngày hắn đều mất hứng, nhất thời rất khó phán được hắn chẳng qua là căng mặt theo thói quen, hay là thật sự không thoải mái.

Yên Tuy Chi vỗ nhẹ nhẹ cánh cửa xe vừa hạ xuống, giống như vỗ vai người ta: "Đợi tôi một chút."

Nói xong, anh đi tới bên cạnh chiếc xe thuê kia, cười một tiếng với tài xế: "Xin lỗi, chắc phải hủy chuYên rồi, tôi tạm thời có chút việc."

"Được, không sao." May là tài xế còn không làm người ta cảm thấy lạnh lẽo, rất chuyên nghiệp dặn dò: "Làm phiền ngài đổi trạng thái đặt xe, có thể phải đóng một chút tiền bồi thường."

Yên Tuy Chi gật đầu một cái, lại nói một tiếng xin lỗi, tài xế kia nhấn điều khiển rồi quay đầu lái xe đi.

Anh nộp tiền bồi thường trên máy thông minh, rồi mở cửa xe của Cố Yến ra.

Ngồi ở ghế cạnh tài xế, anh còn có chút dở khóc dở cười, nhưng rất nhanh đã bỏ sự lúng túng "trùng xe" sang một bên, anh vẫn rất cảm động.

"Tôi không nghĩ anh vẫn chờ ở bên này." Yên đại giáo sư liếc nhìn cái bản mặt lạnh của bạn học Cố lúc xe chạy, mở miệng định làm hòa hoãn một chút bầu không khí.

Cố Yến giật giật môi, lành lạnh nói: "Tôi cũng không nghĩ tới."

Yên Tuy Chi: "…"

Cái này thì phải nói tiếp như thế nào đây?

Yên Tuy Chi: "Trừ đi phí khách sạn thì còn lại một chút, không nhiều lắm, cho nên tôi chỉ đặt xe người lái rẻ nhất, không phải là xe thông minh." 

Tiết kiệm biết bao.

Cố Yến gác cùi chỏ lên cửa kính xe, ánh mắt bình tĩnh nhìn mặt đường phía trước, cho ra một tiếng cười nhạt.

Yên Tuy Chi: "…"

"Cho nên — anh định chở tôi về khách sạn?" Yên Tuy Chi hỏi.

Cố Yến không lên tiếng đáp lại, không nhìn ra là lười trả lời vấn đề này hay là cái gì khác, chỉ hơi cau mày một chút, có vẻ mất tập trung.

Lại qua một lúc lâu, hắn mới lên tiếng hỏi: "Cậu đặt khách sạn gì?"

Xe cũng đi được hơn hai cây số mới hỏi…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!