Chương 31: Đường về (2)

Mặc dù không có nói rõ thêm, nhưng Yên Tuy Chi liếc nhìn nguồn tài khoản, đều hiện ra là tên Cố Yến.

Đang êm đẹp đột nhiên chuyển 10000 làm gì? Thấy tôi nghèo quá à? Yên đại giáo sư sống nhiều năm như vậy rồi, lần đầu tiên được trải nghiệm loại chuyện này, nhất thời có muôn vàn cảm khái hết sức phức tạp.

Anh quay đầu muốn hỏi một tiếng, nhưng phát hiện Cố Yến đã ngủ.

Ở Tửu Thành mấy ngày, Yên Tuy Chi vì lên cơn sốt ngủ trọn một ngày, nhưng Cố Yến vẫn không được nghỉ ngơi cho khỏe, lúc này lên tàu bay mới ngủ được, Yên Tuy Chi liền không nhẫn tâm đánh thức hắn ta.

Nửa chặng đường trước anh vừa đọc sách, vừa đợi Cố Yến Tỉnh. Nửa chặng sau Cố Yến còn chưa có tỉnh, chính anh lại mệt rã rời khép mắt lại.

Vì vậy đến lúc hai người thực sự nói chuyện với nhau thì tàu bay đã hạ xuống sân bay ở Decama rồi.

"Đang yên lành anh chuyển 10000 xi cho tôi làm gì?" Yên Tuy Chi mặc áo choàng và quấn khăn, theo dòng người đi khỏi tàu bay, đang ngồi cùng Cố Yến chờ hành lí đến.

Còn chính anh, trừ mấy bộ quần áo đơn giản để thay mua ở Tửu Thành ra thì chẳng có tí hành lí nào, cả người ung dung.

Cố Yến xác nhận tên trên hành lí, cũng không ngẩng đầu lên nói: "Bồi thường tai nạn lao động. Bên trong sổ tay thực tập viết rất rõ ràng, bị thương đến mức nghiêm trọng khác nhau trong lúc làm việc thì sẽ được số tiền bồi thường khác nhau." 

Lúc hắn ta kéo hành lí ra ngoài cửa trạm, không mặn không nhạt liếc chân của Yên Tuy Chi một cái, bổ sung nói: "Dựa theo tiêu chuẩn, giá trị của cái chân này là 10000 xi."

Hành khách đi ngang qua bọn họ nghe vậy thì liếc Yên Tuy Chi mấy cái, đại khái muốn biết một cái chân 10000 xi trông như thế nào.

Yên Tuy Chi: "…"

Anh xì một tiếng nói: "Trên sổ tay thực tập còn có điều này? Làm sao không nói sớm."

Mặt Cố Yến cũng tê liệt: "… Cái gì gọi là không nói sớm? Nói sớm thì cậu định làm gì?"

"Không có gì."

"…"

Quỷ cũng không tin.

Lúc bọn họ ra đến cửa cảng, Decama đã về đêm.

Cách hành tinh khác nhau thì bốn mùa cũng khác nhau, mặc dù thời gian này ở Tửu Thành có mùa giống với Decama, nhưng nhanh chậm vẫn có khác biệt. Thời gian ở Tửu Thành trôi qua rất nhanh, ngày ngắn hơn nhiều. Lúc bọn họ về lại Decama mới có cảm giác được điều chỉnh về bình thường.

"Trợ cấp đi công tác và bồi thường tai nạn lao động sẽ được gửi đến sổ của cậu. Phí luật sư của vụ Joshua chắc là sáng ngày kia sẽ tới, bảo lãnh là của cậu nên ngày mai tôi sẽ đi tìm Fizz làm thủ tục, để cô ấy rút một phần chi phí theo quy định ra cho cậu." Cố Yến nói.

"Vậy á? Bao nhiêu?" Yên Tuy Chi hỏi.

"Tôi không nhớ quy định tỷ lệ." Cố Yến thuận miệng cho một con số, "Đến tay cậu chắc khoảng 10000 xi."

Loại cơ cấu hỗ trợ chỉ định tiền ủy thác này luôn rất có hạn, nhưng có thể cấp cho một thực tập sinh 10000 xi cũng đã tốt rồi.

Yên Tuy Chi gật đầu một cái.

Cố Yến liếc nhìn thời gian, nói: "Chờ ở đây, tôi đi lái xe tới."

Bên cạnh cảng Decama có một bãi đậu xe chuyên môn, bởi vì rất nhiều người sẽ dừng xe ở bên này lên tày bay hoặc chiến hạm để xuất hành, mười ngày nửa tháng mới trở về, nên phí thu cũng không giống nhau.

Giống như Yên Tuy Chi hàng năm đều phải bay thì sẽ đỗ ở một chỗ đặc biệt bên cạnh cảng, theo gói một năm.

Dĩ nhiên, bây giờ anh đã đổi thân phận, chỗ đậu kia chắc đã bị gạch bỏ rồi.

Không lâu sau, một chiếc phi xe màu đen bóng loáng dừng ở trước mặt Yên Tuy Chi. Xe này được sản xuất cùng một công ty với tàu con thoi, tính năng an toàn bên ngoài là không thể bắt bẻ, ngoại trừ đắt ra thì chẳng có khuyết điểm nào cả. Yên Tuy Chi cũng có một chiếc tương tự.

"Tôi có thể ngồi ghế bên chỗ lái không? Có cần cung cấp giải thích gì cho chuyên gia không?" Yên Tuy Chi vịn cửa xe, liếc mắt với Cố Yến ngồi ở chỗ tài xế, cười một tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!