"Tòa án phóng thích."
Bốn chữ kia giống như mang theo lời nguyền vậy, một búa đập bay linh hồn của Joshua · Dale.
Cậu ta lơ mơ từ đỉnh đầu đến ngón chân, trừng hai mắt đứng thật lâu ở chỗ của bị cáo.
Đợi đến khi cậu ta lấy lại tinh thần, đã phát hiện cả người mình ướt đẫm mồ hôi. Cậu ta giống như một lữ khách cõng bia đá bò lê lết, trong nháy mắt mất đi sức nặng thì đột nhiên sức cùng lực kiệt.
Cậu ta rất vui vẻ, cực kì vui vẻ, vui vẻ đến mức hận không thể lao ra ôm luật sư của mình gào hai tiếng.
Nhưng cậu ta lại khó thốt lên lời.
Làm xong tất cả các thủ tục, kí xong tất cả những chữ kí, Cố Yến quay về chỗ bào chữa thu dọn đồ đạc, thuận tiện đưa ông hoàng đế chân sưng nào đó về cung.
Trước bàn của hoàng đế vẫn còn tờ giấy chưa cất, Cố Yến trong lúc lơ đãng lại liếc mắt một cái, phát hiện trên tờ giấy có thêm một con ba ba, bên cạnh xác con ba ba đó lại mấy chữ rồng bay phượng múa viết tên của quý ngài thẩm phán — Murray · Liu.
Cố Yến: "…"
Diễn thực tập sinh thì diễn đến rối tinh rối mù, ngồi trên tòa án còn chấm điểm loạn cho "thầy" của mình, rồi lại vòng vo mắng thẩm phán người ta là lão rùa già.
Cái gọi là viết hoa không chút kiêng kỵ, chính là đây.
Yên đại giáo sư trước kia cũng có cái đức hạnh này, bình thường ở trước mặt người ngoài thì luôn tỏ ra phong độ nhẹ nhàng ưu nhã ung dung giả bộ làm chó sói đuôi to, đến trước mặt sinh viên trực hệ thì cái lớp da kia đã không còn kín như vậy nữa rồi.
Ví dụ như một luận văn hỏng bét đi qua cửa ái cuối cùng là vào tay hắn, những sinh viên khác luôn là "Đã duyệt, quy cách còn thiếu sót", đến chỗ sinh viên trực hệ thì lại là "Cái rắm, quy cách chó gặm."
Cái này được lưu truyền ở trong miệng các sinh viên trực hệ lại là "một cách thể hiện sự gần gũi", chẳng những có nhiều người tin như gặp quỷ, mà còn có rất nhiều người thật sự hâm mộ mấy "sinh viên được viện trưởng gần gũi" như bọn Cố Yến này.
Thời điểm đó Cố Yến cảm thấy bọn họ rất có bệnh.
Bây giờ…
Bây giờ Cố đại luật sư định tìm thời gian tăng cường tư chất giáo dục cho vị "thực tập sinh" này một chút.
"Đứng được không?" Cố Yến cất điện toán quang, cũng không quay đầu lại hỏi một câu.
Yên Tuy Chi cũng thu dọn đồ đạc xong, thủ tiêu trang giấy như vẽ bùa tại chỗ, vịn bàn đứng lên, "Tạm được, ngồi lâu có chút tê dại. Bây giờ tôi có chút vui mừng vì luật sư đi cùng là anh."
"Hửm?" Cố Yến thuận miệng trả lời một câu.
"Anh không nói nhảm mà tốc chiến tốc thắng." Yên Tuy Chi quơ quơ cái chân bị thương với hắn ta, "Đổi lại là một tên thích diễn thuyết thao thao bất tuyệt, ra khỏi tòa án là tôi có thể đi cắt cụt chân luôn rồi, giống như luật sư của đối phương vậy."
Cố Yến: "…"
OK, một phiên tòa từ thẩm phán đến luật sư hai bên, không thằng nào không bị anh phê bình một lần.
"Đừng có khoe cái chân của cậu, tôi đi gọi xe." Cố Yến mặt đầy lạnh lùng thu hồi ánh mắt.
Gọi xe ở Tửu Thành không dễ lắm, ở tòa án thì càng khó nhằn hơn. Mặc dù ở đây luật sư được phép mang điện toán quang và máy thông minh vào tòa án, nhưng tín hiệu và internet đều bị hạn chế. Cố Yến lật toàn bộ giao diện của máy thông minh xem một lần rồi dặn Yên Tuy Chi: "Ở đây chờ một lát."
Nói xong hắn ta liền đi ra ngoài bắt xe trước.
Dĩ nhiên Yên Tuy Chi sẽ không thật sự đàng hoàng ngồi tại chỗ, như vậy quá ngu.
Chân anh còn không đến nỗi hoàn toàn không thể đi bộ, nhịn một chút vẫn có thể bảo đảm được một tư thế bình thường. Anh chờ sự tê dại kia tan dần đi mới không nhanh không chậm xuyên qua đám người túm năm tụm ba, đi đến gõ kính ở chỗ bị cáo một cái.
"Bạn nhỏ tượng người ơi, cậu định triển lãm ở đây bao lâu vậy?"
Joshua · tượng gỗ · Dale cuối cùng mới lấy lại tinh thần sau lúc ngẩn người, bây giờ mới phát hiện cả căn phòng chỉ còn lại mỗi cậu ta còn duy trạng thái "đứng" nghiêm túc, toàn bộ tòa án cũng đã trống hơn một nửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!