Chương 28: Án Joshua · Dale (3)

Sau đó bên truy tố lại xin gọi thêm hai nhân chứng nữa, bao gồm người phụ nữ đổ rác mà bọn Yên Tuy Chi nhìn thấy trong video và một ông cụ khác, đều là hàng xóm của Joshua · Dale và Kitty · Bell.

Những người này cung cấp một số sự thật cho bên truy tố như bà Kitty · Bell vẫn luôn sống một mình, trước đó anh trai của bà sống ở một hành tinh khác, sau khi ông ấy qua đời thì cháu trai duy nhất là Chester · Bell mới đến tìm bà.

Vốn là Kitty · Bell không bị coi là nghèo khổ, chẳng qua là quá tiết kiệm, lại ở lâu trong nhà không muốn chuyển đi, hơn nữa Chester còn mang theo một ít tài sản do ông nội để lại đến. Mặc dù chỉ là một phần nhỏ nhưng cũng đủ để khiến một ít người phải đỏ con mắt.

Liên quan tới những điều này, cũng không có nhiều người biết lắm, chỉ có mấy người hàng xóm thường xuyên qua lại với nhà Kitty · Bell thôi.

Ví dụ như Joshua · Dale có biểu hiện khác thường vân vân.

Luật sư bên truy tố không nhanh không chậm nói ra rất nhiều vấn đề trong kế hoạch, đủ để bảo đảm bồi thẩm đoàn đi tìm hiểu về Joshua · Dale theo hy vọng của anh ta. Mà đối với hai nhân chứng kia, Cố Yến không trực tiếp đặt câu hỏi, nhưng cũng chẳng có gì khác mấy.

Hắn ta hỏi hai người vài vấn đề không quá quan trọng lắm.

Mà nhân chứng trả lời còn có chút lệch đề, thậm chí trong quá trình người phụ nữ đổ rác kia còn chuyển trọng tâm đến việc "than phiền về tên ma men cả ngày lắc lư trong ngõ hẻm" kia.

Sau đó bị thẩm phán Murray · Liu gõ búa.

Cố Yến cực kì bình tĩnh, hỏi xong liền ngồi xuống, tự mình lật xem hai trang hồ sơ chứng cứ.

Ban đầu luật sư bên truy tố còn có chút nghi ngờ, sau đó liền như nắm chắc phần thắng, hiển nhiên đã coi hắn ta thành loại luật sư "qua loa lấy lệ" điển hình.

Người duy nhất thấy hỏng bét là Joshua · Dale, nếu bây giờ mà cho cậu ta một sợi dây thừng thì rất có thể cậu ta sẽ tự tử ngay trước ghế bào chữa mất!

Cậu ta nhớ tới tối hôm qua mình phải dỗ Rosi rất lâu, thuyết phục cô bé hôm nay ngoan ngoãn ở trong khách sạn, không muốn để nó đến tòa án. Đến khi vụ án kết thúc, cậu ta sẽ đưa nó về nhà. Dĩ nhiên, sự giải thích này đơn giản không phải vì để em gái bớt sợ hãi lo lắng.

Bây giờ thì cậu ta lại hối hận vạn phần, ba vòng hỏi đã kết thúc, cậu ta cảm thấy như mình đã đặt một chân vào trong cửa nhà tù.

Sớm biết thế thì sẽ cho Rosi tới, dù sao cũng có thể nhìn được một chút nữa…

Ngay lúc cậu ta sắp vặt trụi tóc mình, luật sư bên truy tố đã bắt đầu hỏi nhân chứng thứ tư.

"Jim · Cummings." Luật sư Lu bên truy tố nói.

Ngồi ở chỗ của nhân chứng chính là một người đàn ông có vóc người vừa phải, đôi mắt vàng ố hiện lên tia máu, trên mặt lại có màu tím đỏ và những vết sưng nhẹ. Có thể nhìn ra gã ta để đứng được ở đây thì cũng đã phải trau chuốt rất nhiều rồi, thậm chí còn dùng keo vuốt tóc nữa.

Nhưng vẫn có chút chưa đủ tinh thần.

Jim · Cummings ưỡn ngực: "Là tôi."

Lu: "Từ 7 giờ tối đến 8 giờ tối ngày 23, anh đang ở đâu?"

"Trong ngõ hẻm." Jim · Cummings nói, "Nói chính xác là đi mua thức ăn, đang đi trong ngõ hẻm, nhà của tôi ở sau nhà bà Kitty · Bell cho nên lúc đó có lượn vòng qua nhà Joshua · Dale và Kitty · Bell để về nhà mình."

Lu gật đầu một cái: "Anh nhìn thấy cái gì?"

Jim · Cummings: "Tôi nhìn thấy Joshua · Dale ở nhà bà Kitty · Bell, ở khúc cua về nhà tôi có một đoạn tường rào bị mẻ một miếng, lúc tôi đi qua đúng lúc nhìn thấy cửa sổ nhà bà Kitty · Bell, Joshua · Dale đang ở chỗ đó!"

"Đó là mấy giờ?"

"Chắc là hơn 7 giờ 50."

Lu hỏi Jim · Cummings không ít vấn đề, nhưng phần lớn đều xoay quanh thời gian nhạy cảm đó, một lần lại một lần mượn miệng của nhân chứng để nhấn mạnh với bồi thẩm đoàn — lúc vụ án xảy ra, Joshua · Dale đang ở trong phòng của bà Kitty · Bell.

"Tôi đã hỏi xong thưa ngài thẩm phán." Lu gật đầu tỏ ý sau đó ngồi xuống, liếc về chỗ Cố Yến một cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!