Một ngày của luật sư luôn cực kì bận rộn, thời gian thật sự để ngồi quyết định hết sức có hạn. Cho nên sở luật Nam Thập Tự có lưu truyền một câu nói như thế này, mỗi một khách hàng mới đến nhất định phải nói cho bọn họ biết trước, có chuyện nhất định phải hẹn gặp trước với luật sự, ngàn vạn lần không nên lỗ mãng chạy thẳng tới luật sở.
Bởi vì luật sư mà bọn họ muốn tìm có thể ở bất kỳ chỗ nào, trừ phòng làm việc.
Dưới tình huống này, Cố Yến cũng như vậy.
Nhưng mà hôm nay lại phải phá vỡ quy củ.
Toàn bộ ban ngày, trừ buổi sáng đi tìm chứng cứ mới thì gần như hắn ta vẫn ở trong khách sạn, trầm trầm lẳng lặng ngồi ở trên ghế, dùng điện toán quang và bút điện tử làm việc.
Toàn bộ màn hình giao diện trước mặt là những video vừa lấy được từ lúc sáng, hắn ta tựa vào trên ghế, đeo tai nghe màu trắng, một tay buông lỏng đặt trên tay vịn, một tay cầm một cốc cà phê.
Trên đầu gối có mấy tờ giấy chỉ viết vài chữ lẻ tẻ, nhìn đặc biệt chỉnh tề.
Trước kia rất lâu lúc hắn ta còn đang đi học, tính cách có chút kiêu ngạo. Thứ gì nhìn xong học xong đều nhớ được ở trong đầu, không thích lãng phí thời gian dùng bút viết nữa. Đầu tiên là vì hắn ta cảm thấy tốc độ viết không theo kịp tốc độ suy nghĩ, thứ hai là hắn ta thích những vật cực kì sạch sẽ, tóm lại viết lên giấy không thể chỉnh tề nhẹ nhàng khoan khái bằng chữ điện tử, liếc qua là thấy ngay.
Sau đó lúc hắn làm việc với viện trưởng nào đó đã nhìn thấy ghi chép của đối phương, một đống từ ngữ mấu chốt, cái gì quan trọng thì viết rất to, có cái lại giống như chú thích, thậm chí còn tiện tay vẽ ra mấy cái vòng nối lại.
Theo lý thuyết thì phải vô cùng lộn xộn, nhưng quét mắt qua lại không hề khiến người ta cảm thấy không thoải mái, hơn nữa còn được coi như cảnh đẹp ý vui.
Vị viện trưởng trẻ tuổi kiêm thầy trực hệ của Cố Yến kia còn đề nghị hắn ta một câu. Anh ngồi sau bàn làm việc, mang một nụ cười châm biếm nói: "Đề nghị cậu lúc xem tài liệu nên có ý nghĩ dùng bút viết một chút. Bởi vì nội dung ghi chép, cách kí hiệu của mỗi người ghi đều không giống. Là thứ mà khi dùng con trỏ chuột copy không thể hiện được, nó đại diện cho trạng thái suy nghĩ của mỗi người, khác với bất kì một người nào khác, độc nhất vô nhị."
Lúc đó Cố Yến cảm thấy lời này có mấy phần đạo lý, sau đó liền thử bắt đầu dùng bút viết, có ý thức đào tạo loại thói quen này, viết một cái liền viết cho tới tận bây giờ.
Bỏ toàn bộ màn hình video vào đầu một lần nữa, Cố Yến ấn nút tạm ngừng, hoạt động cổ một chút. Trong thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi này, hắn ta mở mấy giao diện và tờ giấy mà người nào đó phát ra cho mình ra.
Trên trang giấy là những thứ đối phương ghi chú ra sau một đêm xem video.
Cho tới hôm nay, hắn ta vẫn thừa nhận lời của người nào đó rất có đạo lý — ghi chép quả thật có thể đại diện cho trạng thái suy nghĩ độc lập của một người, độc nhất vô nhị.
Bởi vì mấy tờ giấy trước mặt hắn ta này, mặc dù đã tận lực biến hóa kiểu chữ, nhưng vẫn không che giấu được khí chất từ trong xương, nhìn một cái chính là một người không tuân theo quy củ không chịu gò bó, giống năm đó y như đúc.
Cố Yến không nói tiếng nào nhìn xong mấy tờ giấy, lại day mi tâm tắt toàn bộ giao diện đi.
"…"
Nói như thế nào đây, còn có thể nhớ sửa lại kiểu chữ, chắc cũng làm khó anh rồi.
…
Mặc dù Cố Yến chọn thuốc giảm sốt có tác dụng phụ nhỏ nhất, nhưng vẫn làm cho người ta lâm vào tình trạng ngủ mê man như bất tỉnh nhân sự.
Yên Tuy Chi gần 11 giờ sáng mới bắt đầu trùm chăn ngủ, ngủ thẳng cẳng đến 8 giờ tối. Cảm giác này đúng là quá sức, ngay cả một giấc mơ cũng không có, cho tới khi anh mở mắt ra thì có chút không biết bây giờ là ngày mấy rồi.
Anh tỉnh lại rất an tĩnh.
Chăn gối màu trắng mềm mại được đắp đến cằm, không cản trở anh hô hấp, nhưng cũng không để cho chút gió lạnh nào chui vào.
Trong phòng cũng không phải là yên lặng như tờ, sau khi thính giác theo ý thức cùng nhau tỉnh táo, anh liền có thể nghe thấy thỉnh thoảng có mấy tiếng vải vóc ma sát vô cùng nhẹ, không đến nỗi quấy rầy giấc ngủ nhưng cũng khiến căn phòng không hề vắng vẻ như vậy.
Yên Tuy Chi theo thanh âm rất nhỏ kia vòng vo đầu, đã nhìn thấy Cố Yến đang ngồi ở bên cửa sổ sát đất xem toàn bộ trang tin tức, trên đầu gối còn đặt trang giấy, trong tay thả lỏng cầm một cái bút điện tử, vẻ mặt trầm tĩnh.
Có lẽ là ngủ quá lâu nên có mấy phút Yên Tuy Chi đang xem lẫn trong hai trạng thái là ngẩn người nhìn và lười mở miệng.
Cho đến khi Cố Yến trong lúc vô tình liếc mắt sang bên này một cái…
"Tỉnh?" Cố Yến tháo tai nghe xuống, ném trên bàn thủy tinh rồi đứng dậy đi tới.
Lúc này Yên Tuy Chi mới lười biếng đáp một tiếng, "Ừ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!