Đến khi kiểm tra đại khái một nhóm video xong, đã là 7 giờ hơn buổi tối.
Yên Tuy Chi và Cố Yến dưới sự làm chứng của công chứng viên đã lấy được tất cả video chứng cứ, sau đó để lại một bản sao trong tay mình rồi nộp hết lên theo thủ tục.
Nếu như là người bình thường làm xong việc đến thời gian này rồi thì sẽ cùng nhau ăn cơm tối. Nhưng mà Julian · Gower là công chứng viên, dựa theo quy định của liên minh hiện nay thì bọn họ không thích hợp ăn cơm cùng nhau.
Đây cũng là quy củ được thừa nhận ngầm với nhau.
"Được rồi, vậy tôi về đây." Julian · Gower tạm biệt hai người, một mình rời đi.
"Anh đói không?" Yên Tuy Chi nhìn đồng hồ, nhìn lướt qua bên đường Song Nguyệt, nghiên cứu tìm cái gì có thể ăn.
Cố Yến liếc anh một cái: "Không đói bụng."
Yên Tuy Chi "chậc" một tiếng, "Vậy xem ra dạ dày anh đã đói đến mức tê rần rồi, chúng ta ăn gì đây?"
Cố Yến: "…"
Lúc hai người đang nói chuyện, Yên Tuy Chi phát hiện Rosi · Dale vẫn nắm lấy áo anh đang nhìn sang cách đó không xa.
"Nhóc đang nhìn cái gì đấy?" Yên Tuy Chi khom người hỏi nó một câu.
Rosi rụt một cái về sau lưng anh, lại ngửa mặt ngượng ngùng cười một tiếng với anh, lẩm bẩm nói: "Biết."
Vừa nói ngón tay nó vừa chỉ chỉ về một hướng khác.
"Nó nói gì?"
Yên Tuy Chi vừa ngồi dậy liền nghe thấy Cố Yến hỏi một câu như vậy.
Giọng hắn ta rất trầm thấp, bất thình lình ở vang lên bên tai hơi ngứa một chút.
Yên Tuy Chi kín đáo nghiêng đầu đi, lúc này mới nhấc cằm về phía cách đó không xa: "Không có gì, nó nói nhìn thấy người quen."
Chỉ thấy Rosi chỉ đầu đường Song Nguyệt, đầu hẻm khu cũ, có một chiếc taxi đang đậu ở bên kia, hai người đang trò chuyện ở bên cửa xe. Một người trong đó là một người đàn ông hơi có chút phát tướng, vịn cửa xe, giống như vừa đi ra từ ghế lái.
Một người khác bọn Yên Tuy Chi cũng biết, là Faiks ngày đó lái xe đưa Rosi đi bệnh viện.
Một màn này nhìn có chút quen mắt.
Yên Tuy Chi đột nhiên nghĩ đến ngày thứ nhất tới phố Song Nguyệt, tài xế xe đen chở anh chính là thả anh ở bên kia, sau đó truyền tin tìm người thay ca.
Chẳng qua không nghĩ tới lại trùng hợp như vậy, tìm người chính là Faiks?
Yên Tuy Chi lại liếc mắt nhìn biến số xe: EM1033.
Cũng rất quen mắt, hẳn là gần giống vậy.
Nhưng cách nói chuyện mà tài xế kia lúc liên lạc với Faiks cũng chưa ra gì, lúc này xem sắc mặt hai người hình như cũng chẳng phải khoái trá.
Loại không khí này cũng không cần phải đi chào hỏi, huống chi cho dù là Yên Tuy Chi hay Cố Yến đều không phải người nhiệt tình gì lắm. Vì vậy bọn họ chỉ liếc mắt một cái rồi dẫn Rosi đi về phía ngược lại.
Dựa theo quy định của luật sở Nam Thập Tự, đại luật sư dẫn thực tập sinh đi công tác, ăn ở là bao hết. Dĩ nhiên, bản thân thực tập sinh mời người khác ăn cơm thì không tính ở trong đó.
Nhưng người ta quy định nguyên câu là "một ngày ba bữa", giống như Yên Tuy Chi một ngày năm bữa như vậy cũng khiến luật sư hơi keo kiệt phải đau lòng.
Cũng may Cố Yến không keo kiệt chút nào.
Vì vậy hắn dẫn Yên Tuy Chi cùng Rosi đi đến một nhà đặc biệt đắt tiền… Nhà hàng món chay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!