Chương 22: Chứng cứ (5)

Rosi · Dale liếm mép, đổi vị trí của viên kẹo rồi nháy đôi mắt đen hai cái nhìn Yên Tuy Chi, thấp giọng nói: "Sao thế?"

Giọng nói của Yên Tuy Chi còn thấp hơn cô bé: "Mặt đau."

Rosi · Dale cong mắt hì hì.

Yên Tuy Chi: "…" Nhóc thật đúng là một thiên sứ nhỏ.

Tiếng cười hi hi của thiên sứ nhỏ Rosi đã thành công đưa tới sự chú ý của người nào đó.

Lúc Yên Tuy Chi che nửa gương mặt yên lặng nhìn về phía cửa sổ sát đất, giọng nói của Cố Yến vang lên ở một bên: "Bụm mặt là tôi không nhìn thấy?"

Nhỡ may thì sao?

Sắc mặt Yên Tuy Chi biến đổi mấy lần, cuối cùng ho khan một tiếng, để tay xuống.

Rosi chủ động dịch vào bên trong một chút, để chừa lại hơn nửa cái ghế sa lon. Cô bé này rất sợ người lạ, nhưng từ viên socola lần trước và hai ngày sống chung đã khiến cho nó dần quen thuộc với hai người, gần như có thể gọi là thân thiết.

"Cám ơn." Ngược lại Cố đại luật sư rất lễ phép với cô bé này.

Hắn ta ngồi xuống, giương mắt nhìn về phía Yên Tuy Chi, giọng đặc biệt mặn: "Đoan đoan chính chính ngồi ở khách sạn chờ hồ sơ, cậu định tối nay đổi tới ở nơi này?"

Yên Tuy Chi: "…"

Đến gần là đã mang theo vẻ mặt có hại, thật là một học sinh giỏi tôn sư trọng đạo.

Yên đại giáo sư không biết xấu hổ nói: "Ít nhất có một nửa là thật."

Cố Yến vặn mi: "?"

"Đoan đoan chính chính ngồi." Yên Tuy Chi, "Đến đây thì là thật, chẳng qua là địa điểm có khác một chút."

"…" Cố Yến trả lời bằng một tiếng cười nhạt.

Yên Tuy Chi nhíu mày không lên tiếng. Dẫu sao mới nói láo đã bị phơi bày, cũng có chút đuối lý.

Ngón tay anh động một cái, vừa vặn chạm đến viên kẹo còn ở trong lòng bàn tay mình, đây là Rosi đưa cho anh hồi nãy, còn chưa kịp ăn.

Vì vậy, Yên đại giáo sư đặc biệt biết dỗ người rất nhanh trí nhét viên kẹo màu xanh vào trong tay Cố đại luật sư. Lại vì tỏ ra tự nhiên mà mình cũng đưa tay ra lấy một viên, nói: "Ăn một viên kẹo trước đi đã, ngọt miệng rồi nói tiếp."

"Được rồi, đừng lạnh măt mà." Yên Tuy Chi nói, "Tôi chỉ tới nơi này tìm chứng cứ quan trọng thôi, thuận tiện ăn một chút gì đó, quả thực đói bụng đến choáng cả đầu."

Anh vừa nói vừa bóc viên kẹo trong tay mình, thuận miệng hỏi Rosi một câu: "Kẹo ngon không?"

Rosi gật đầu một cái, sau đó đưa lưỡi ra cho anh xem.

Một cái… lưỡi màu xanh.

Yên Tuy Chi: "…"

Kẹo này nhuộm màu có chút lợi hại đấy…

Anh yên lặng gói kĩ lại viên kẹo vừa bóc, ngón tay do dự trước mặt Cố Yến một chút, cuối cùng vẫn kín đáo đưa kẹo cho Rosi, "Trở về chia se cho anh nhóc một chút."

Cố Yến: "…"

"Cho nên sao anh lại đến đây?" Yên Tuy Chi uống một hớp nước ấm.

Cố Yến: "Tìm chứng cứ quan trọng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!