"Sao đột nhiên lại muốn kéo chúng tôi đi ra ngoài ăn? Tôi không có nhiều tiền, không ăn nổi cái đó." Joshua vỗ túi mình một cái, cậu ta không có thứ đồ chơi như máy thông minh, cũng không có thẻ tài sản, dùng loại tiền mặt gần như không thấy được ở Decama.
Ai ngờ Yến Tuy Chi lắc đầu một cái, cười híp mắt nói: "Không có cửa đâu, chỉ có Rosi em gái cậu thôi, không dẫn cậu theo."
Joshua: "…"
Mặt cậu ta cũng đỏ lên, nói không rõ là lúng túng hay là tức giận.
Cậu ta nín nửa ngày mới nặn ra một câu: "Vậy anh không thể nói rõ được à? Huống chi tại sao phải để anh dẫn một mình em gái tôi ra ngoài chứ?"
Yến Tuy Chi nói: "Tôi vừa nói rồi mà, vừa vào cửa đã hỏi cô bé luôn rồi. Cậu đỏ mặt cái gì? Ai… Tên tiểu quỷ này, tôi không phải cố ý làm cậu tức giận. Tôi chỉ muốn làm chuyện không thích hợp có cậu ở đó."
Màu đỏ trên mặt Joshua từ từ tuột đi xuống, "à" một tiếng, gật đầu nói: "Vậy anh cứ đi đi, kéo em gái tôi theo làm gì? Tôi…"
Cậu ta dừng một chút, thấp giọng nói: "Tôi cũng không có tiền mua thịt cừu cho nó, không trả được anh."
Yến Tuy Chi ở cửa nhìn cậu ta một hồi, đột nhiên hỏi một vấn đề rất kỳ quái: "Em gái Rosi của cậu có biết nhà mình không?"
Joshua: "… Nó mới 8 tuổi." Anh đừng có công kích người không muốn thân thiết rồi lại quay sang công kích em gái tôi được không?
Yến Tuy Chi cười: "Tôi biết chứ, ý tôi là nếu như xét từ góc độ không giống bình thường, cô bé có thể nhận ra nhà cậu không?"
"Có thể, nó rất giỏi tìm đường!" Joshua còn thật sự tự hào.
"Vậy là được rồi, tôi dẫn cô bé đi là hi vọng cô bé có thể giúp tôi bận một chút." Yến Tuy Chi nói, "Còn thịt cừu là tiền công."
Joshua do dự một chút, vỗ đầu Rosi: "Vậy em đi đi."
Rosi nhéo ngón tay, còn có chút chần chờ, cô bé nhỏ giọng lầu bầu nói: "Anh không ăn sao?"
"Tay anh bị thương, không tiện ăn." Joshua quơ quơ tay mình, vết bỏng ở mu bàn tay đã đỡ hơn, chẳng qua màu sắc nhìn rất dọa người.
"Vậy em cũng không đói bụng." Rosi nói.
Mới vừa nói xong, bụng của nó liền hết sức không phối hợp lại kêu một tiếng.
Rosi yên lặng cúi đầu ôm bụng, cứ như làm thế là có thể che đi âm thanh.
Joshua: "…"
Yến Tuy Chi: "Cô gái nhỏ nhà cậu thật biết điều."
Anh đi vào phòng, khom người xuống trước mặt Rosi, cong mắt nói: "Anh cần em giúp một chuyện, em đồng ý không? Nhất định buổi tối sẽ về."
Cô bé Rosi · Dale ngửa mặt nhìn mắt anh, ý chí bắt đầu dao động.
Joshua không nhìn nổi, "Được rồi em đi đi, giúp anh ta cũng là giúp anh một việc."
"Đúng, không sai."
Cũng không lâu lắm, Yến Tuy Chi dẫn Rosi · Dale tới phố Song Nguyệt.
Trên đường người đến người đi, ngược lại rất náo nhiệt, nhưng phần lớn đều vội vã, không hề dừng lại ở chỗ này. Bọn họ luôn đi dọc theo bên đường, nhanh chóng xuyên qua con đường này, quẹo vào trong khu dân cư thấp bé.
Rõ ràng cách rất gần, nhưng giống như là hai thế giới hoàn toàn tách rời.
Bất hòa xảy ra trong khu dân cư không ảnh hưởng chút nào với con đường này, thậm chí ngay cả người đàm luận cũng không có.
Yến Tuy Chi dẫn Rosi · Dale lên trên một tòa nhà, đi thẳng đến nhà hàng cuối tầng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!