Chương 2: Thực tập sinh (2)

Thật ra thì ban đầu quan hệ thầy trò của họ không đến nỗi gay go như thế này.

Đại học Melz vẫn luôn có một truyền thống, sau ba tháng sinh viên mới nhập học cần phải chọn một vị giáo sư để làm người trực tiếp dẫn dắt mình. Nói cách khác, bọn sinh viên vừa mới thích ứng được với hoàn cảnh mới, chương trình học mới đã phải nhanh chóng ổn định, chọn một con đường rõ ràng cho tương lai của mình.

Điểm xuất phát thì đẹp đấy, nhưng mà hành động thực tế thì cứ như nói giỡn vậy.

Hàng năm tuyển chọn sinh viên mới theo quý, các đàn anh đàn chị sẽ tụ tập ở bên trong chợ điện tử của trường, ân cần rao bán AI(*) nhỏ tự chế, chuyên chữa chứng sợ hãi, chuyên nghiệp đánh số cướp các giáo sư, phục vụ chu đáo thành hàng.

(*) AI viết tắt của artificial intelligence = trí tuệ nhân tạo.

Nhưng mà quá trình quấy rối thì vẫn là quấy rối, nhưng theo kết quả hoặc xu hướng – đa số các sinh viên đều chọn giáo sư có ấn tượng ban đầu tốt đẹp.

Xét về tính cách của Cố Yến, Yên Tuy Chi cảm thấy mình khẳng định không phải là do anh đánh số đánh lệch ra ngoài, mà là chọn chính xác.

Điều này nói rõ trên con đường núi "tôn sư trọng đạo", bạn học Cố vẫn gắng sức để đi qua, chỉ là không biết giữa đường bị đứa nào đút cho miếng thuốc chuột, không nói tiếng nào đã nhảy vực rồi.

Thình thoảng Yên Tuy Chi vẫn phát hiện mình suy nghĩ về vấn đề này trong lương tâm, nhưng thường mấy phút sau đã bị những chuyện khác cắt đứt, cho tới một khoảng thời gian rất dài anh đều không hiểu rõ được vì sao bạn học Cố này lại có ý kiến với anh như vậy.

Về sau Cố Yến tốt nghiệp, anh cũng chẳng cần phải suy nghĩ nữa.

Lên tầng xuống tầng không quá nửa phút, giáo sư Yên Tuy Chi nắm chặt thời gian đi một mình. Đợi đến lúc anh tỉnh hồn lại lần nữa, Cố Yến đã né người nhường cho nhóm thực tập sinh của họ đi qua.

Dù sao cũng đã từng là học sinh của mình, cảnh gặp lại nhau này lại hời hợt như vậy, giáo sư Yên không nhịn được có chút cảm thán.

Vì vậy anh xoay người ở khúc quanh tầng hai, nhìn xuống dưới tầng một cáu, đúng lúc thấy Cố Yến đi xuống bậc thang cuối cùng tháo tai nghe, nâng mắt lên nhìn anh.

Yên Tuy Chi sửng sốt.

Nhưng mà cái nhìn kia của Cố Yến cực kì ngắn ngủi, cũng chỉ là tùy ý liếc một cái rồi lại lạnh nhạt thu hồi ánh mắt. Toàn bộ quá trình này không có biến hóa về sắc mặt nào, thậm chí ngay cả tần số bước chân cũng không có tí sai sót. Lúc thu ánh nhìn kia về, hắn cũng đã đẩy cánh cửa dưới tầng một, đi ra mà không thèm ngoảnh đầu lại.

Loại biểu hiện này với người hoàn toàn xa lạ cũng rất bình thường, Yên Tuy Chi chỉ nhíu mày một cái rồi ném ra sau não luôn, chuyển gót chân, không nhanh không chậm nhập vào cuối hàng thực tập sinh vào phòng hội nghị trên tầng hai.

"Vừa rồi chúng ta đã đi qua phòng làm việc của các vị luật sư." Quản lí nhân sự là cô Fizz nói: "Đương nhiên đa số thời gian đều không thể thấy được bọn họ trong phòng làm việc, hôm nay khá may mắn, đúng dịp mấy vị đó đều ở đây, bao gồm cả mấy vị chúng ta vừa gặp lúc đi lên tầng, mọi người cũng đều chào hỏi rồi đó, ngoại trừ một bạn thất thần."

Bạn Yên Tuy Chi vừa thất thần đã kịp phản ứng lại, giơ tay lên cười một tiếng: "Xin lỗi, chắc em khẩn trương quá."

Mọi người: "…"

Đây đúng là chuyện hoang đường rồi.

Ở đây ai cũng có thể nhìn ra, anh khẩn trương cái rắm ấy!

Fizz cười khoát tay: "Không sao, đối với những thanh niên đẹp mắt, tôi thường tạm thời quên đi tính tình dữ dằn của mình."

Chắc là cô Fizz này nhìn rất dễ gần, có hai nữ sinh lấy can đảm hỏi: "Các vị luật sư vừa rồi xuống tầng đều nhận thực tập sinh ạ? Tất cả sao?"

Mặt Fizz đầy vẻ "tôi rất có kinh nghiệm" đáp: "Thật ra tôi cũng muốn trả lời là "đúng thế, toàn bộ", nhưng mà thật đáng tiếc, có một vị là ngoại lệ."

"Ai ạ?"

Fizz cười: "Tôi cảm thấy sau khi nói ra thì mặt các em đều có thể kéo dài ra gấp đôi, bởi vì ban đầu mặt tôi còn kéo dài hơn bất kì ai khác."

"Ồ… Vâng ạ." Hai nữ sinh kia dài giọng ra, hiển nhiên là hiểu ý của cô, chắc đây là sự ăn ý của những người ham sắc đẹp từ bé.

Không biết mấy cậu nam sinh khác có hiểu không, dù sao khẳng định tên lông vàng bị điện giật kia không hiểu, mặt đầy vẻ trống rỗng mà nhìn các cô kia nói tới nói lui.

Yên đại giáo sư từ góc độ sàng lọc nhân tài trong trường học nhìn tên lông vàng kia một cái, cảm thấy nghề nghiệp kiếm sống của đứa bé này đã đến giới hạn rồi, không có sự hiểu biết tâm lý qua đối thoại như vậy, có lên tòa án cũng sẽ bị người ta bắt nạt đến khóc mất thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!