Chương 18: Chứng cứ (1)

Bởi vì bị thương một tay nên cuộc sống của Joshua · Dale trở nên rất bất tiện, nếu như chỉ có một mình cậu ta còn có thể tạm đối phó được, nhưng cố tình lại còn một cô em gái Rosi · Dale cơ thể chưa hồi phục, đúng là cũng có chút nghèo rớt mồng tơi.

Vì để đề phòng thảm kịch hai anh em cùng chết đói trong căn phòng cũ, hai ngày này bọn họ ở tạm trong khách sạn của Yên Tuy Chi và Cố Yến.

Lúc đang bảo lãnh, Joshua · Dale phải chịu rất nhiều hạn chế, ví dụ như không thể tùy tiện rời khỏi thành phố, không thể gặp người bị hại, người làm chứng, để đề phòng làm giả lời khai.

Thậm chí cả người thân của nạn nhân là bà Kitty · Bell, ví dụ như thiếu niên hôm đó hất nước sôi, cậu ta cũng không thể tự tiện đi gặp.

Nhưng cậu ta và luật sư thì không bị hạn chế liên lạc.

Cốc cốc cốc ——

Cửa phòng Yên Tuy Chi vang lên.

Tiếng gõ cửa thô bạo lại ồn ào như vậy, vừa nghe cũng biết là Joshua · Dale.

Yên Tuy Chi ngồi trên ghế sa lon bên cửa sổ, thả lỏng cái chân bị thương, đang chống cằm, khuôn mặt trầm tư nhìn tài liệu vụ án.

Nghe tiếng, anh cũng không ngẩng đầu lên, nói: "Vào đi."

Trạng thái này y hệt như lúc anh còn ở trong phòng làm việc của viện trưởng lúc trước vậy.

Cố Yến ngồi đối diện anh đang niêm phong lại một gói bưu kiện, nghe vậy thì dừng tay một lát, nhấc mí mắt lên.

Yên Tuy Chi lại lật một trang, mới chú ý tới ánh mắt của Cố Yến: "Sao thế?"

Nói xong câu này anh mới phản ứng kịp, cười khan một tiếng rồi cầm điều khiển từ xa trên bàn nhấn chốt mở cửa xuống, bổ sung một câu giải thích: "Tôi còn nghĩ mình vẫn còn ở Decama chứ, quên mất phòng của khách sạn này không điều khiển bằng âm thanh."

Cố Yến lãnh đạm thu hồi ánh mắt, tiếp tục làm nốt đống bưu kiện trong tay.

Yên đại giáo sư vui mừng trong lòng, may mà mình giải thích cũng coi như tự nhiên.

"Anh gọi tôi đến làm gì?" Joshua · Dale vừa vào cửa liền bắt đầu than phiền, nắm tóc phiền não nói: "Lại muốn hỏi việc làm buổi tối ngày hôm đó à?"

Cậu ta không có mấy thứ như máy thông minh, may sao trong phòng khách sạn có máy truyền tin nội bộ, cho nên Yên Tuy Chi muốn "thẩm vấn" tên nhóc này cũng chỉ cần động một ngón tay.

"Cậu nói gì thế? Nếu không thì hỏi cậu cái gì bây giờ?" Yên Tuy Chi buông giao diện thực tế ảo trong tay xuống.

Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng "Chỉ một sự kiện như thế thôi mà hai hôm nay các anh đã hoi đi hỏi lại 800 lần rồi đấy." Joshua · Dale rất không tình nguyện, ngay cả bước chân cũng nặng thêm mấy phần.

"Đến đây đi, đừng có vùng vẫy lúc sắp chết, vô dụng thôi." Yên Tuy Chi chu mỏ vỗ một cái ghế thứ ba, ý bảo cậu ta ngoan ngoãn ngồi xuống.

Hỏi Joshua những sự kiện xảy ra hôm có án và hướng đi của cậu ta là chuyện mà Cố Yến vẫn làm hai ngày nay.

Căn cứ vào quy định của nghề luật sư liên minh, luật sư ra tòa gặp đương sự nhất định phải có người thứ ba ở đó. Thân phận của người thứ ba không hạn chế, có thể là phụ tá, có thể là thực tập sinh, cũng có thể là luật sư sự vụ. Mục đích ban đầu là để đề phòng một vài luật sư vì muốn thắng án mà sử dụng không ít thủ đoạn bất hợp pháp.

Dĩ nhiên, trên thực tế thì không thể đánh được phát rắm nào.

Bởi vì chân Yên Tuy Chi bị thương, không tiện đi lại, Cố Yến cũng không muốn anh dùng tốc độ đau mắt của rùa bò lết tới lết lui, cho nên địa điểm hỏi Joshua liền được quyết định là phòng của Yên Tuy Chi.

Cố Yến dứt khoát kết thúc đống bưu kiện trong tay, ngước mắt nhìn Joshua chằm chằm, nói: "Cho dù đã hỏi 800 lần, tôi vẫn cần cậu bảo đảm tất cả những điều cậu nói là thật."

Joshua hừ một tiếng, trợn trắng mắt giơ tay lên: "Đương nhiên là thật rồi, tôi lừa anh làm gì? Tôi không cướp đồ trong nhà người ta, đã nói không phải tôi làm thì không phải tôi làm."

Yên Tuy Chi suy nghĩ một chút bổ sung nói: "Tôi cần phải nhắc nhở cậu một câu, theo quy định của nghề này, luật sư có trách nhiệm phải giữ bí mật. Chúng tôi có quyền, cũng có nghĩa vụ phải giữ bí mật với những gì cậu nói."

Giữ bí mật đến mức nào chứ? Cũng như đương sự bị tố cáo là cố ý giết người, cảnh sát chậm chạp không tìm được hung khí gây án. Cho dù đương sự thẳng thắn nói với luật sư đã xử lí hung khí thế nào rồi, luật sư cũng không thể báo những điều này cho cảnh sát biết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!