Chương 17: Bệnh viện (4)

Y tá nói trong lòng nói viết rất đẹp mà, không nhìn ra sai chỗ nào.

Phần họ tên của bệnh nhân lại trống một lần nữa, Cố Yến cầm bút điền hai chữ "Nguyễn Dã" vào.

Y tá nhìn ngang nhìn dọc cũng không hiểu rõ, hai chữ này sao có thể nhầm với "Yên" được. Nhưng mà cô cũng không lắm mồm, chỉ suy trì vẻ xinh đẹp rạng rỡ đứng chờ một bên.

Rất nhanh Cố Yến đã điền xong một tờ đơn, đưa ra rồi đi sang một bên.

Y tá dùng ngón tay thao tác rất nhanh trên điện toán quang.

Không lâu sau, đã hiện ra thông báo giám định thân phận trong ghi chép của bệnh viện Xuân Đằng thành công. Chỉ là cái tên "Nguyễn Dã" này, giao diện ghi chép chữa bệnh rất sạch sẽ, không hề có một lịch sử nào.

Không có ở bệnh viện Xuân Đằng, cũng không có ở các bệnh viện khác.

Điều này thật sự quá không bình thường.

"A…" Y tá sững sờ nhìn giao diện, cô theo bản năng khởi động lại mấy lần, lầm bầm nói: "Sao lại không tìm được gì thế này?"

Cố Yến lướt mắt qua màn hình, trên mặt không có bao nhiêu kinh ngạc.

Máy thông minh trên ngón tay đột nhiên rung lên, Cố Yến lấy tai nghe màu trắng từ trong túi áo ra, vừa nhận tin vừa nói với y tá: "Ghi xong chưa?"

Y tá thấy hình như hắn đang bận rộn, cũng không quan tâm đến phần lịch sử trống không kia nữa, gật đầu rồi thoát khỏi giao diện, mỉm cười nói: "Xong rồi, có thể đến chỗ đóng phí để trả tiền."

"Cảm ơn." Cố Yến vừa nói, vừa dùng ngón tay gõ vào nút kích hoạt giọng nói: "A lô, Joe?"

"Oa! Cố bận rộn cậu còn có lúc rảnh rỗi tiếp tôi!" Người bên kia cười ha ha.

Cố Yến "ừ" một tiếng: "Vì không thấy người điện tới."

Joe: "Ý cậu là sao, nếu thấy người điện tới thì sao?"

Cố Yến nói: "Từ chối không tiếp."

Joe: "…Giỏi cho một tên bận rộn hạng nhất. Tôi gọi cho cậu để xác nhận lần nữa, ngày 5 hôm đó cậu thật sự không tới đảo Yaba sao?"

Cố Yến mở toàn bộ giao diện tin tức liếc nhìn múi giờ của các hành tinh khác nhau, nói: "Không đi, phải ra tòa."

Joe còn chưa từ bỏ ý định: "Hiếm lắm tôi mới mở tiệc ăn mừng một lần đấy nhé, một ngày quan trọng với tôi như vậy mà cậu nỡ nhẫn tâm không đến sao? Mùng 5 không được thì mùng 4 cũng được mà! Lâu lắm rồi tôi không thấy cậu rồi đấy! Nếu mà không gặp nữa là cậu sẽ mất đi người bạn này cho coi."

"Trời má, bên cạnh cậu có nhiều người lắm sao? Ồn thế, cậu đang ở đâu đấy?"

Cố Yến đáp: "Tửu Thành."

"Cậu đến Tửu Thành làm gì? Hô hấp không khí mới mẻ à?"

Cố Yến: "…"

Hắn suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Nhận một vụ án ở đây, thuận tiện xem một vở kịch."

Thấy rằng Cố đại luật sư một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày đều nói về vụ án, Joe cũng không có hứng thú với lần này lắm. Hắn ta tò mò vế sau hơn, "Xem kịch gì? Cậu còn có thời gian rảnh đi xem kịch, tôi có nghe lầm không. Ở Tửu Thành có rạp hát bình thường sao? Vở kịch gì?"

"Bộ đồ mới của hoàng đế."

Joe: "??"

Cố Yến đi tới chỗ thu phí, âm thanh nhắc nhở vang lên một tiếng, cửa sổ trong tay phun ra một đống thuốc ào ào: "Thuốc của ngài đã xuất kho, mời kiểm tra kĩ lại lần nữa."

Joe càng mờ mịt: "Thuốc? Không phải cậu đang xem kịch sao? Sao tôi lại nghe thấy âm thanh ở bệnh viện, cậu đi Xuân Đằng à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!