Nói một câu bình tĩnh như vậy, lại khiến Yên Tuy Chi nghe thấy mà giật mình trong lòng.
Gần như toàn thế giới đều tin rằng vụ nổ kia là ngoài ý muốn, có người nghĩ anh xui xẻo, có người thổn thức vì anh qua đời, học viện pháp luật đã đưa anh vào phòng danh nhân, bọn Locke lông vàng kia lúc bàn luận về anh sẽ đổi cách gọi anh thành "tiền viện trưởng."
Chưa tới mấy năm sau, những người vì cái chết của anh mà cảm thấy khổ sở sẽ dần không khổ sở nữa, người nhắc tới anh càng ngày càng ít đi, thậm chí thỉnh thoảng còn có thể mang anh ra để nhạo báng đôi câu đùa một chút…
Đây là một quỹ tích biến hóa rất bình thường, cũng đã được Yên Tuy Chi dự đoán được trong lòng. Cho nên anh cảm thấy rất thông suốt, cũng dễ thích ứng.
Ngược lại loại phản ứng này của Cố Yến đã hoàn toàn vượt ngoài dự đoán của anh.
Anh không ngờ rằng ngoài mình ra, lại có người khác quan tâm đến án nổ đó, sẽ quan tâm đến mức phí sức đi tìm hiểu sự thật của nó.
Điều khiến anh cảm thấy ngoài ý muốn nhất, người này lại là Cố Yến.
Chẳng lẽ vị bạn học này sau khi tốt nghiệp vòng vo đâu đó mấy năm, đột nhiên tấm lòng ban đầu lại trở về, kính yêu người thầy này của hắn ta lần nữa?
Yên đại giáo sư suy đoán như vậy, trong lòng đột nhiên có một chút xíu áy náy — năm đó nên ít chèn ép sinh viên này mấy lần, đối tốt với hắn ta thêm một chút.
Yên Tuy Chi ngẩn ra trong thời gian ngắn đã thu hút ánh mắt quan sát của Cố Yến.
"Cậu cũng học trong đại học Metz, chẳng lẽ chưa từng nghe nói?"
"Hả?" Yên Tuy Chi phục hồi tinh thần lại, gật đầu nói, "Nếu như anh nói đến tai nạn mà tiền viện trưởng gặp phải thì tất nhiên là tôi có nghe nói. Vừa sững sờ bởi vì không ngờ đây lại là nguyên nhân anh nhận nhiều án nổ như vậy. Sao thế? Anh cảm thấy tai nạn lần đó có gì kì lạ?"
Cố Yến châm chước chốc lát, nói: "Mới nghi ngờ, không có chứng minh thực tế."
"Không có chứng minh thực tế? Vậy tại sao lại nghi ngờ?" Yên Tuy Chi nhìn hắn ta.
Cố Yến: "Xem người."
Yên Tuy Chi: "???"
Lời nói này quá đơn giản, khiến Yên đại giáo sư không thể hiểu nổi. Thông thường mà nói, "xem người" chính là chỉ chuyện này xảy ra trên người người này với xảy ra trên người người khác, thái độ đối xử không giống nhau.
"Xem người?" Yên Tuy Chi trêu ghẹo nói, "Chẳng lẽ bởi vì anh đặc biệt kính trọng người thầy này, cho nên đặc biệt muốn tìm hiểu sự thật?"
May là Yên đại giáo sư đang khoác một lớp da khác cho nên không cần có chút kiêng kỵ không biết xấu hổ nào. Nói ra lời này chính anh cũng muốn giễu cợt đôi câu.
Cố Yến nghe vậy, dùng một loại ánh mắt "cậu đang đùa cái quỷ gì đấy" liếc anh một cái, sau đó không nhanh không chậm nhấp một hớp cà phê, nhàn nhạt nói: "Thực ra là ngược lại, nếu như cậu biết hàng năm đến lúc chấm điểm cho giáo sư mỗi quý, tôi cho thầy ta bao nhiêu, thì sẽ không có suy đoán như gặp quỷ này đâu."
Yên Tuy Chi: "Bao nhiêu điểm?"
Cố Yến: "Không tới 50."
Yên Tuy Chi: "Chậc."
Cố Yến nhìn anh một cái.
Yên Tuy Chi: "Đấy là anh cũng cậy được ẩn danh thôi."
Cố Yến: "Không ẩn danh có lẽ chỉ cho 20 thôi."
Bạn học, sợ là cậu không ngờ được mình đang nói xấu thầy giáo với ai đâu.
Nhưng buồn bực nhất là, Yên Tuy Chi hơi suy nghĩ một chút, coi như năm đó Cố Yến tức giận hoặc là lăn lộn về cái tính tình cũ, nói không chừng chấm điểm ngay trước thật sự có thể đập con điểm 20 lên mặt anh lắm.
Hắn ta quả thật làm được.
Cho nên… Cứ để tình thầy trò kia đi gặp quỷ thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!