Chương 15: Bệnh viện (2)

Yên Tuy Chi nhớ tới trong hồ sơ vụ án có viết địa chỉ của Joshua · Dale là số 94 khu Kim Diệp, người bị hại trong án vào nhà cướp bóc là số 93, ngay bên cạnh nhà Dale.

Nhưng mà những căn nhà ở đây rất lộn xộn, không hề có hàng lối, một gian phòng ở đây chỉ hận không thể đông tây nam bắc đều là hàng xóm, căn bản không nhìn ra được nhà bị hại là nhà nào. Không đến đây tìm hiểu thì không thể hiểu được vụ án này.

Không trách sau khi Cố Yến nhận ủy thác, việc đầu tiên là mua vé tàu bay.

"… Tôi giới thiệu?" Giọng nói của Cố Yến không cao, nhưng cũng không cố gắng hạ thấp, cho nên dù Yên Tuy Chi không có ý định nghe, một phần câu nói vẫn chui vào trong tai kẻ đang thất thần là anh.

"Hôm nay làm sao vậy, cái nào cũng phải lôi tôi vào giữa?" Giọng của Cố Yến rất lạnh nhạt, "Chuyện này cậu nên tìm nhân viên hành chính, cậu ta có thể giúp cậu chọn được một người hợp lí, tôi chỉ nhận thực tập sinh thôi."

Bởi vì nghe đến mấy chữ "thực tập sinh" này mà Yên Tuy Chi quay đầu nhìn về phía Cố Yến, nhưng đối phương còn chẳng thèm nhấc mí mắt. Thật giống như cậu thực tập sinh trước mặt này là vật chết vậy.

Ngời đầu kia không biết nói cái gì, Cố Yến lại không mặn không nhạt đâm một câu: "Đúng là cậu không chọn thật."

Yên đại giáo sư tiến hành suy đoán hợp lí thông qua mấy câu nói này — người truyền tin đầu bên kia hình như muốn tìm một luật sư thích hợp để hỏi ý kiến hoặc nhận một vụ án, có lẽ bởi vì không có thời gian hoặc là có nguyên nhân gì khác, ngay cả thực tập sinh cũng không ngại.

Yên Tuy Chi cong mắt lên, anh lấy tư thế thoải mái dựa vào ghế ngồi, lòng nói ông trời vẫn quan tâm anh lắm, mới vừa nói muốn kiếm thêm thu nhập, đường tiền tài đã tới rồi.

Nhưng mà…

Cố Yến hơi suy nghĩ một chút, dứt khoát nói với đối phương: "Đi tìm Adams đi."

"…" Yên Tuy Chi duy trì vẻ mặt mỉm cười quay đầu ra lần nữa.

Cút đi, tức chết tôi rồi.

"Đang nhìn cái gì đấy?" Sau khi Cố Yến cắt đứt truyền tin, theo anh đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, lại nhất thời không tìm được mục tiêu.

"Đương sự của anh." Khóe miệng Yên Tuy Chi mang theo một nụ cười, lại không thèm đưa mắt nhìn cái tên khốn chặt đứt đường tài lộ của mình một cái. Có thể thấy tâm trạng anh chẳng ra sao cả, bởi vì vừa há miệng là bắt đầu cay độc người ta: "Joshua · Dale, ngay trong ngõ hẻm kia, đại khái đang về nhà, sau lưng còn vác một cái bao, trên miệng cái bao còn có một nhúm lông rối mù…"

Anh vừa nói vừa híp mắt một cái, dừng một chút lại sửa: "Được rồi, nhìn lầm, là đang cõng một người."

"…"

Căn cứ vào sự miêu tả của anh, Cố Yến tìm được bóng người kia ở trong ngõ hẻm lộn xộn, "Đang cõng Rosi · Dale, còn người đàn ông đi theo phía sau…"

"Tài xế." Yên Tuy Chi nói, "Vừa rồi hắn đi xuống từ chỗ ngồi của tài xế taxi. Nhưng mà tôi rất kinh ngạc, Joshua · Dale lại ngồi xe về nhà."

Khắp Tửu Thành toàn là xe đen, giá cả cũng không rẻ. Quả thực không giống một phương tiện giao thông mà một người đến cơm còn không có mà ăn sẽ chọn.

Cố Yến nhíu mày, nói với Yên Tuy Chi: "Ăn xong đi xem cậu ta một chút."

"Không phải đã hẹn ngày rồi à?"

"Nếu đã tới đây thì trước hẹn một chút cũng không sao."

Thịt cừu ở nhà hàng này có độ lửa vừa vặn, thịt rất mềm, thật ra cũng không nhiều lắm, kết hợp với món súp nóng hổi thì rất thích hợp cho Yên Tuy Chi ăn từ từ.

Cố Yến nhìn sức ăn của anh, hiếm thấy nói một câu tiếng người: "Có muốn gọi thêm không?"

Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Vưu Vật

- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Nàng Dâu Cực Phẩm Ngôn Tình, Sủng Yên Tuy Chi có chút kinh ngạc, trong lòng nói đồ chơi này thế mà còn quan tâm người ta ăn no hay chưa. Anh lắc đầu nói: "Tôi cũng chỉ ăn được như vậy trong chốc lát thôi."

"Đề nghị tốt nhất cậu nên ăn no một chút." Mặt Cố Yến đầy vẻ lạnh lùng: "Đừng trông mong tôi sẽ dẫn cậu đi ăn năm bữa một ngày.

"…"

Tại sao ban đầu mình lại cho một đứa học sinh biết nói chuyện như vậy vào cửa?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!