Xe chở người đi xét hỏi của trại tạm giam đỗ trong bãi xe của tòa án an ninh, hai tên quản giáo George và Lý leo lên xe, vừa mới ngồi vững càng đã nhìn thấy một bóng người chạy như bay qua, "vèo" một tiếng, giống như một quá pháo vừa mới nổ.
"Ô kìa đây là?" Lý vừa leo lên xe, vừa cài dây an toàn vừa lẩm bẩm.
George nhìn chằm chằm bóng lưng "quả pháo" kia, phán đoán trong chốc lát rồi đột nhiên kêu lên: "Joshua · Dale!"
"Ai?"
"Joshua · Dale mà chúng ta vừa thả ra ngoài đó!"
"Cmn, khó tránh ngửi thấy một mùi thúi, tôi còn tưởng mình cũng bị dính phải mùi đấy chứ."
Đồng nghiệp ngồi ở vị trí lái xe đạp ga, thân xe đột nhiên vọt lên trước một cái, phun khí rồi đuổi theo bóng lưng kia.
Từ bệnh nghề nghiệp và phản xạ có điều kiện nào đó, bọn họ vừa nhìn thấy có người chạy là đã muốn đuổi theo rồi.
Dù sao thì hai chân vẫn không bằng bốn bánh xe, chẳng bao lâu, xe của trại tạm giam đã đuổi kịp bóng người chạy nhanh như gió đó.
Chiếc xe duy trì tốc độ, Lý hạ cửa kính xuống hô: "Dale!"
Joshua · Dale vừa nhìn thấy bọn họ đã đầy một bụng lửa, vừa chạy vừa gào lên: "Tôi **, vừa nãy tôi đã được bảo lãnh rồi, còn đuổi theo làm gì?!"
Lý: "…" Cái miệng thô tục này, cho làm gấu diễn xiếc nhốt thêm mười năm tám năm nữa!
"Cậu lại muốn làm gì?!" Mặt Lý đầy nghi ngờ nhìn cậu ta, "Vừa ra khỏi tòa án cậu đã chạy dữ dội như thế, cậu nói xem cậu lại muốn làm gì?! Bỏ trốn hay đầu thai?"
Nhưng mà gã nói xong cũng kịp phản ứng được, con đường này của bọn họ chỉ đến một nơi—
Trại tạm giam Lãnh Hồ.
Tên quản giáo cao lớn thô kệch này bám vào cửa kính ngây ra ba giây, đột nhiên quay đầu lại nói với George: "Tên nhóc này bị bệnh à, vừa mới ra khỏi tòa án đã chạy về trại tạm giam?"
Gã còn chưa nghe thấy George trả lời, đã nghe thấy một câu nói buồn bực khó chịu của Joshua · Dale ngoài cửa xe: "Tôi đi đón em gái về nhà."
Một cái chớp mắt như vậy, trong lòng Lý lại sinh ra một cảm giác vi diệu. Gã nhìn cơ thể nhỏ gầy của Joshua chốc lát, đột nhiên muốn mở miệng nói: "Cậu lên xe đi, chúng tôi thuận đường chở cậu đi, chỉ cần tên nhóc nhà cậu không mở miệng phun bẩn nữa là được."
Nhưng mà gã vẫn không nói tiếng nào đã kéo cửa kính lên rồi.
"Mày làm cái vẻ mặt khó hiểu gì thế?" George có chút buồn bực.
Lý lắc đầu một cái, duỗi người: "Không có gì, đột nhiên ăn bậy phải thuốc mềm lòng."
"Mềm cái gì? Mày biết nó vô tội hay là giả vờ vô tội, nhỡ may cuối cùng xét xử lại ra tội thì sao?" George chắp tay sau gáy nhắm mắt dưỡng thần, bật cười một tiếng: "Mày chỉ cần dữ một tí, cứng rắn một tí, phải để đám súc sinh kia nhìn thấy là nhũn chân."
Bọn họ đến trại tạm giam trước Joshua · Dale một bước, lái xe vào trước cửa rồi nhìn ra góc tường xa xa một cái, bóng người nhỏ gầy vẫn còn ở đó, như hòa làm một với màu tường.
"Đi thôi, lát nữa oắt con kia sẽ tới." George lầu bầu một câu, chuyển xe vào trong sân.
Tiếng cửa sắt của trại tạm giam khép mở kéo đến sự chú ý của đứa trẻ ở góc tường.
Rosi · Dale co ro tay chân nhìn chằm chằm cánh cửa kia, không hề nháy mắt cái nào, rất sợ bỏ lỡ mất bóng người quen thuộc.
Đáng tiếc nó chỉ nhìn thất một chiếc xe lớn màu đen lái vào trong.
Cô bé đã ngồi ở góc tường này năm ngày rồi, năm ngày trước đuổi theo anh đến đây thì không di chuyển nữa. Dựa vào hai cái bánh bao khô trong túi và nước từ ống dẫn trong góc tường chống đỡ đến bây giờ.
Thật ra thì từ hôm qua cô bé đã không còn đồ ăn rồi, thức ăn cuối cùng là một thỏi socola mà người lạ kia đưa cho.
Nó cảm thấy rất lạnh, đầu rất đau, nhưng nó không dám ngủ vào ban ngày, nó vẫn chưa chờ được anh trai từ trong đó đi ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!