Chương 13: Phán xét (4)

Nếu muốn bảo lãnh thuận lợi, cần phải chọn một trong hai cách là nộp tiền bảo lãnh và có người bảo lãnh, dù sao vẫn phải có.

Yên Tuy Chi tỉnh bơ xoay tròn chiếc nhẫn, mặt đầy vẻ thản nhiên: "Nếu tôi đã đứng đây rồi, tiền bảo lãnh còn là vấn đề sao?"

Thẩm phán suy nghĩ một lát rồi lắc đầu nói: "Ở Tửu Thành chúng tôi không đề nghị luật sư thay đương sự nộp tiền bảo lãnh hay làm người bảo lãnh…"

Yên Tuy Chi nhướng mày: "Trong liên minh có văn bản pháp luật nào cấm sao?"

Thẩm phán: "Liên minh thì không có."

Yên Tuy Chi: "Tửu Thành muốn phản động hay sao mà không nói tiếng nào đã tự ban hành quy định mới?"

Thẩm phán: "…" Ai mà dám đội cái mũ lớn này chứ?

Yên Tuy Chi: "Tất cả làm việc theo pháp luật thôi, còn vấn đề gì không?"

Thẩm phán lau mặt.

Hai phút sau, cuối cùng thẩm phán đã cầm cái búa mà ông đã sờ nửa ngày lên, gõ một tiếng "rầm".

"Tất cả đứng dậy."

Yên Tuy Chi vốn đang đứng, chỉ sửa sang lại áo khoác luật sư, nâng mắt lên nhìn.

"Tranh cãi liên quan đến việc bảo lãnh Joshua · Dale, tôi xin tuyên bố—"

Lúc này trong tòa án rất yên tĩnh, cũng coi như nghiêm túc. Thẩm phán dừng lại một chút, ánh mắt quét một vòng, dừng lại trên người bên truy tố và Yên Tuy Chi, cuối cùng trầm giọng nói:

"Chấp nhận bảo lãnh."

Mọi người dọn dẹp đồ trước mặt rồi lần lượt đi ra cửa. Yên Tuy Chi xoay người, Cố Yến đang dựa vào lưng ghế chờ hắn sắp xếp lại.

Yên Tuy Chi suy nghĩ một chút, quyết định phải thể hiện ra chút cảm xúc của thực tập sinh bình thường nên có. Vì thế anh vỗ ngực một cái, hít thật sâu rồi nói: "Hồi hộp quá đi, may mà không nói lắp."

Cố Yến: "…"

Bên truy tố đi ngang qua muốn ra cửa: "…"

"Nguyễn tiên sinh?" Trợ lí trẻ tuổi của thẩm phán để điện toán quang đưa ra một tờ tài liệu, đưa tới: "Nộp tiền bảo lãnh, cần ký tên lên đơn thủ tục này."

Yên Tuy Chi gật đầu một cái, nhận lấy văn kiện và bút điện tử: "Được."

Sau đó anh quay đầu đưa cho Cố Yến: "Thầy Cố nè, ký tên đưa tiền đi."

Cố Yến: "…"

Thật ra bước này bọn họ đã bàn bạc xong từ tối hôm qua, đây cũng là nguyên nhân Cố Yến để Yên Tuy Chi lên bào chữa.

Bởi vì cân nhắc đến việc thẩm phán thật sự đế ý việc luật sư làm người bảo lãnh hay người thay mặt nộp tiền cho đương sự, Cố Yến không lên bào chữa, không trực tiếp tranh cãi trên phiên tòa, có lẽ sẽ khiến thẩm phán ít quan tâm một chút.

Đây vốn là cách làm an toàn khá ổn, ai biết người nào đó lên bào chữa đã bắt đầu coi trời bằng vung, nên uyển chuyển thì lại chẳng uyển chuyển tí nào…

"Thầy Cố đau răng à?" Yên Tuy Chi cười híp mắt nhìn hắn ta.

"…Chỗ nào tôi cũng đau hết." Cố Yến lạnh lùng trả lời, liếc anh một cái liền rũ mắt luôn, rồng bay phượng múa kí tên lên văn kiện thủ tục bảo lãnh.

Yên Tuy Chi nhìn hắn ta kí tên, trong đầu nhớ lại quá trình vừa rồi tranh biện. Anh cảm thấy mình đã có chút thu liễm, nhưng vẫn chưa đủ, nếu như trong quá trình mà lắp bắp đôi câu thì sẽ càng hợp lí hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!