10 giờ sáng hôm đó Joshua · Dale được dẫn lên tòa, chỗ ngồi của cậu ta không giống những người khác, một cái lồng kính chống đạn trong suốt nhốt cậu ta ở bên trong.
Đây không phải là lần đầu cậu ta ngồi lên chỗ này, vụ án này đã kéo dài được một thời gian, tòa án thẩm vấn đứt quãng mấy lần, mà cậu ta vẫn không hiểu rõ được những thủ tục pháp luật này.
"Bồi thẩm đoàn đâu? Tại sao không có bồi thẩm đoàn?"
(*) Bồi thẩm đoàn là một tập hợp thường dân được tòa án ủy nhiệm việc xét xử một vụ án.
Joshua quét mắt một vòng, chắc đây mới là chút hiểu biết của cậu ta đối với một phiên tòa.
Mỗi bên sau lưng cậu ta có một tên quản giáo của trại tạm giam, hai người đều trầm mặt xuống, mắt nhìn thẳng về phía trước, tỏa ra cảm giác áp lực kinh khủng.
Một người trong đó nghe vậy thì bật cười, khẽ lẩm bẩm từ trong môi: "Loại nào mà phải dùng đến bồi thẩm đoàn chứ?"
Loại chuyện như bảo lãnh này, thẩm phán quyết định là được.
Sắc mặt Joshua trở nên rất khó coi, đối với cậu ta đây không phải là một tin tốt, bởi vì hiển nhiên thẩm phán sẽ không thích cậu ta.
Rất nhiều người cũng không thích cậu ta, nhìn cậu ta âm trầm cay nghiệt, tính tình lại tệ như thế, chẳng có tí gì khiến người ta phải thích cả. Nhưng nếu có bồi thẩm đoàn, có lẽ sẽ còn một chút xíu hi vọng.
"Bảo lãnh rất khó, vô cùng khó khăn." Joshua lầm bầm.
Hai tên quản giáo sau lưng cậu ta trố mắt nhìn nhau một cái.
Đây là một hiểu lầm quá lớn, trên thực tế rất dễ để bảo lãnh. Chẳng qua mấy luật sư trước không ai thèm quan tâm đến cậu ta, thậm chí còn không muốn đến cái Tửu Thành này, ai sẽ phụ trách cậu ta chứ?
Mà ở cái nơi như Tửu Thành này, nếu không có ai phụ trách, thì anh cũng không cần chờ mong người xét duyệt sẽ chủ động cho anh phương án bảo lãnh thích hợp, bọn họ chỉ mong cả đời này anh đều phải ngồi ngốc trong trại tạm giam hoặc là ngục giam, bớt gây phiền toán cho bọn họ.
Nhưng hai tên quản giáo kia cũng không định giải thích điều này cho Joshua, chỉ nhún vai một cái, kệ cậu ta hiểu lầm.
Joshua cực kỳ không cam lòng nhìn cái ghế bào chữa, "Tôi biết hết! Đồ lừa đảo! Lại là một kẻ lừa đảo…"
Cậu ta nhìn thấy vị Cố luật sư đã thề thốt sẽ đưa cậu ta ra đang khoanh tay đứng nhìn, mà ngồi ở vị trí chính lại là luật sư trẻ tuổi bên cạnh hắn ta.
Có quỷ mới quan tâm là đã tốt nghiệp hay chưa, Joshua cay nghiệt lại tuyệt vọng nghĩ.
Cậu ta nhìn thấy vị luật sư trẻ tuổi kia đang khép mở đôi môi, nói gì đó với thẩm phán, nhưng cậu ta lại chẳng nghe được tí gì.
Cậu ta vừa khẩn trương vừa tức giận, gần như sắp nôn ra.
"Tôi sẽ không ra được phải không?" Vẻ mặt Joshua ủ rũ.
Hai tên quản giáo kia lại rất vui lòng trả lời loại câu hỏi này: "Đúng vậy, đương nhiên rồi."
Joshua rũ mắt xuống, chôn đầu vào trong cánh tay, cậu ta không còn ôm hi vọng gì nữa rồi…
Mà cậu ta lại không hề biết, Yên Tuy Chi đang đứng ở chỗ bào chữa không hề cảm thấy việc bảo lãnh có gì phiền toái, thậm chí còn định tốc chiến tốc thắng. Nhưng mà bây giờ chính là thời gian bên truy tố lảm nhảm.
"…Cậu ta không có người giám hộ, không ai có thể ràng buộc được hành động của cậu ta, cũng không ai có thể phụ trách nguy hiểm mà cậu ta có thể gây nên. Tài liệu ghi chép lại hành động cho thấy cậu ta có chứng cáu kỉnh mức trung, ở trang 18 của tài liệu kèm theo có giấy xác nhận của bên y học để chứng minh điều này, tôi nghĩ vị luật sư này cũng đã đọc hết những tài liệu đó rồi, nên rất rõ về điều này."
Bên truy tố rút tờ giám định ra, đưa lên trước.
Toàn bộ giao diện ảo đều tự động hiện ra trước mặt thẩm phán, giống như một cái màn hình dựng thẳng, đủ để cho những người khác trong phiên tòa có thể nhìn được.
Thẩm phán tóc bạc gật đầu một cái tỏ ý mình đã thấy nội dung tờ giám định. Đồng thời cũng chuyển ánh mắt về phía Yên Tuy Chi.
Yên Tuy Chi thản nhiên gật đầu một cái, ý bảo mình cũng đã xem rồi.
Bên truy tố lại nói: "Video trong tài liệu từ 1 đến 4 được trại tạm giam quản chế, cũng có thể phát hiện ra được điều này. Ngoài ra—"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!