Cố Yến lấy áo khoác luật sư ra rồi đóng vali lại, sau đó mới quay đầu nhìn về phía Yên Tuy Chi: "Ý là muốn để cậu lên bào chữa."
"Tại sao lại bảo tôi lên bào chữa chứ?"
Cố Yến đứng thẳng người, cau mày nói: "Cậu thật sự là đến thực tập?"
Hắn không thể hiện cảm xúc gì trên mặt, ngoại trừ lạnh lẽo thì chẳng nhìn ra được cái gì nữa.
Nhất thời Yên Tuy Chi cũng không đoán được mục đích của hắn, vì vậy mà nhìn thẳng vào mắt hắn rồi dùng giọng điệu đương nhiên trả lời: "Đương nhiên rồi, cái vấn đề này của anh hay quá đi, tôi không đến thực tập thì đến để làm gì?"
Cố Yến không lạnh không nóng "ồ" một tiếng, "Đến bây giờ tôi chưa từng thấy một chút thái độ nên có của thực tập sinh trên người cậu cả."
"Thái độ gì?"
"Cậu thử nghĩ một chút về mấy thực tập sinh kia đi, bảo họ lên bào chữa, cậu nghĩ bọn họ sẽ có phản ứng gì?"
Phản ứng gì?
"Hai mắt sáng lên, run lẩy bẩy." Yên Tuy Chi thuận miệng trả lời.
"…"
Cái hình dung quỷ gì.
Cố Yến: "…Cậu thì sao? Cậu thì có cái giọng gì? Tôi còn nghi ngờ không phải tôi cho cậu cơ hội rèn luyện, mà là đưa cậu đi bắn chết."
"Cơ hội rèn luyện?" Yên Tuy Chi cho rằng mình đã nắm được chỗ mấu chốt, trong lòng đột nhiên thả lỏng một chút, hắn bật cười nói: "Việc này cũng không nên trách tôi chứ, cả ngày anh căng cái mặt ra chưa nói được dăm ba câu đã chọc cho tôi một cái, tất nhiên là tôi sẽ phải có phản ứng thái quá rồi, cho rằng anh đang châm chọc tôi cướp công việc của anh, giống như lúc ở trong trại tạm giam á."
Được lắm, trở tay hất hết bát nước bẩn này lên mặt người khác.
Cố Yến sắp bị cái thái độ phản kích này của anh làm cho giận cười, hắn ta ném áo khoác luật sư lên giường, chỉ ra cửa phòng nói: "Cút."
Yên Tuy Chi vừa nghe thấy cái từ này liền bật cười.
Có thể đuổi người ta cút đi, cho thấy vẫn còn bình thường. Xem ra Cố Yến không phát hiện ra gì cả, có lẽ chỉ có chút nghi ngờ thôi? Nhưng ít nhất vẫn chưa thể xác nhận được gì hết.
Đợi đến khi anh cười xong lại nhìn về phía Cố Yến, liền phát hiện cậu học sinh này của anh càng ngày càng có sắc mặt khó hiểu.
"Cậu còn mặt mũi để cười?"
Yên Tuy Chi không những không cút, thậm chí còn kéo ghế ra rồi ngồi xuống, làm dịu tâm trạng cười nói: "Tôi vẫn có thái độ thực tập sinh nên có mà, chính là phản ứng có chút chậm chạp đó. Thật sự là ngày mai anh cho tôi lên bào chữa à?"
Mặt Cố Yến đầy vẻ cay nghiệt: "Không, đổi ý rồi, cút."
Yên Tuy Chi: "…"
Yên Tuy Chi: "Luật sư Cố?"
"…"
"Thầy Cố?"
"…"
Trong lòng Yên Tuy Chi nói thế cũng gần được rồi đấy nhé, tôi còn chưa nói chuyện với ai như thế đâu, tôi chỉ biết cách giận người khác chứ có biết làm người ta nguôi giận đâu chứ.
Anh dựa lên lưng ghế, nâng mắt lên giằng co với Cố Yến trong chốc lát, đột nhiên kêu nhẹ lên một tiếng "a", lầm bầm nói: "Nhớ ra rồi, còn có cái này."
Vừa nói, anh vừa lấy thứ gì đó từ trong túi áo ra, cưỡng ép nhét vào lòng bàn tay của Cố Yến, "Cho nè, đừng giận nữa thầy Cố ơi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!