Có gì đáng để hỏi tại sao đâu.
Yên Tuy Chi nhìn toàn bộ cuộc trò chuyện, trong lòng nói bạn trẻ này chẳng biết gì về sự thật hết. Nếu như ngay cả loại mô phỏng tranh biện này của thực tập sinh mà tôi còn phải lo lắng, vậy thì tôi nên dọn dẹp chuẩn bị về hưu sớm đi còn hơn. Ngoài ra…
Anh cũng không phải thật sự muốn đến cái luật sở xui xẻo này làm cu li đâu.
Một khi tài liệu án nổ đến tay, anh liền có thể để đơn xin nghỉ việc trên bàn bạn học Cố rồi phủi mông đi, lo lắng làm gì.
Thấy anh nửa ngày không trả lời, Henri lại không nhịn nổi.
Henri: Có phải cậu ngại không muốn hỏi thăm quá nhiều không? Không sao, tôi cũng không có ý gì khác, chỉ sợ cậu không chuẩn bị tâm lí thôi.
Nguyễn Dã: Cảm ơn.
Henri: Tôi nghe từ chỗ mấy đàn anh đàn chị, họ nói Cố luật sư chấm điểm rất kinh khủng, không nể tình cảm chút nào, hơn nữa càng có quan hệ gần gũi với hắn ta, yêu cầu lại càng cao, cao đến mức có thể khiến cậu nghi ngờ vào đời người. Nghe nói đã từng có một sinh viên có chút quan hệ họ hàng với hắn ta, vốn tưởng rằng đến đây sẽ có người bao bọc, ai ngờ luật sư Cố không nhận thực tập sinh, điều này đã bị đả kích rồi.
Sau đó người nọ có lơ là việc chuẩn bị kiểm tra, trong lúc mô phỏng tranh biện đã được cảm nhận một lần giáo huấn, lúc đi ngẩng đầu mà luc về lại khóc. Thử tưởng tượng mà xem, nếu như là sinh viên của hắn ta thì…
Mọi người: Sợ quá.
Locke: Cái này làm tôi nhớ đến một người.
Anna: Tôi cũng…
Henri: Viện trưởng…
Henri: Tiền viện trường.
Anna: Cố luật sư không phải do viện trưởng dạy dỗ sao?
Yên Tuy Chi chưa nói tiếng nào mà đã bị đả kích cảm thấy thật oan uổng – tính khí luật sư Cố của các cậu tuyệt đối là trời sinh, đừng có đổ lên người tôi. Hắn còn dám làm vậy với tôi cơ, tôi sẽ dạy hắn cái này sao?
Anna: Vẫn có chút khác, ít nhất là lúc kiểm tra viện trưởng sẽ cười, hơn nữa còn luôn cười, thoạt nhìn là một người vô cùng thân thiết ôn hòa. Cố luật sư đã cười bao giờ chưa?
Anna: Không có.
Henri: Cậu xem thành tích kiểm tra hai năm trước chưa, bình tĩnh rồi nói xem viện trưởng có thân thiết hay không? Thật ra thì tôi vẫn rất phiền lòng, tại sao mỗi lần chấm điểm quý viện trưởng đều có thể được điểm cao như vậy chứ.
Anna: Làm sao? Trước đây cậu cho hắn bao nhiêu điểm?
Anna: Ha ha.
Feilida: Tốt, một học viên bị cuồng ngược.
Yên Tuy Chi: "…"
Locke: Sao cậu không nói chuyện thế Nguyễn Dã?
Henri: Sợ quá khóc?
Yên Tuy Chi: "…" Đúng là hai tên ngốc một xướng một họa thật ăn ý.
Nhưng mà nói chuyện phiếm theo nhóm thế này đối với Yên Tuy Chi cũng rất mới mẻ, kiểu nói chuyện thuần túy của học sinh này đã nhiều năm anh không được gặp, lần lộn xộn trước đây là lúc anh vừa mới tốt nghiệp cơ.
Anh không tham gia, chỉ mang ý định xem kịch vui bàng quan đứng xem một lát rồi tắt toàn bộ giao diện ảo.
"Vị tiên sinh này, ngài có cần gì không?" Nhân viên trang điểm xinh đẹp căn đúng thời gian đến bên cạnh hắn.
Yên Tuy Chi quen cửa quen nẻo chọn hai cái áo sơ mi, đang muốn xoay người, liền nghe thấy một giọng nói trầm ổn không có cảm xúc gì vang lên sau lưng: "Sao cậu lại ở đây?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!