"Được không em?"
Lâm Sí cũng bị câu hỏi ấy làm cho khó thở.
Lý Đình Ngôn đã đến Chiang Mai được năm ngày, mùa hè ở Chiang Mai luôn quá ẩm ướt, đổ mưa bất chợt, kéo theo tâm trạng cậu cũng trở nên lầy lội.
Ngay từ khoảnh khắc gặp lại Lý Đình Ngôn trên phố, từ cái nhìn đầu tiên ấy, cậu đã muốn l. ột tr. ần anh.
Cậu muốn đè Lý Đình Ngôn xuống dưới lòng bàn tay mình, để lại trên cơ thể anh những dấu vết cuồng bạo, muốn trở thành một chiến binh hoang dại nhất, khiến Lý Đình Ngôn chỉ có thể cúi đầu xưng thần, khắc lên người anh dấu ấn thuộc về cậu.
Cậu chưa từng có khát khao chiếm hữu sâu đậm đến thế với bất kỳ ai.
Bao người vây quanh cậu, ngưỡng mộ vẻ ngoài của cậu, yêu thích sự ngạo mạn, đắm chìm trong ánh mắt cậu.
Nhưng cậu chỉ tùy tiện bố thí sự mập mờ như có như không.
Chỉ có Lý Đình Ngôn là khác biệt.
Lý Đình Ngôn là khác biệt.
Là người khiến cậu mang theo đau đớn mà rời xa, để rồi sau khi chia ly lại luôn nhung nhớ khôn nguôi.
Lòng bàn tay Lâm Sí đặt lên vai Lý Đình Ngôn, không quá mạnh, cậu hít sâu một hơi, cảm thấy chính mình cũng khó chịu, nhưng lại gắng sức kìm nén.
Cậu hỏi Lý Đình Ngôn: "Anh… Vết thương trên người anh đã khỏi chưa?"
Khi cậu hỏi, ánh mắt nhìn thẳng vào Lý Đình Ngôn không hề né tránh.
Lý Đình Ngôn sững người.
Anh không ngờ Lâm Sí lại biết.
Xương sườn anh đúng là từng bị gãy, đến giờ cũng chỉ vừa mới hồi phục tạm thời.
Chấn thương này nói đúng ra chính là một cột mốc trong chuyện tình chông gai của anh.
Đó là khi anh vừa nắm quyền kiểm soát tập đoàn Trường Hạ, trở về nhà thẳng thắn come out với ông nội, kết quả là bị ông cụ dùng gậy đánh cho một trận.
Anh cũng không nhớ rõ mình bị đánh bao nhiêu gậy nữa, nhưng anh hoàn toàn không phản kháng, cứng rắn chịu đựng, bởi vì lần come out này vốn dĩ không phải là để bàn bạc mà là để thông báo.
Ông nội có đồng ý hay không, anh cũng không định thay đổi.
Đó cũng là lý do khiến Lý Tranh Thao nổi giận đến vậy.
Nhưng anh chưa từng có ý định nói điều đó với Lâm Sí.
Vì người mình yêu mà come out rồi bị thương, với nhiều người có thể là một sự dũng cảm, là tấm huân chương xứng đáng để đem ra khoe với người yêu.
Nhưng anh lại không nghĩ như vậy.
Đây là quyết định của riêng anh, là lựa chọn của riêng anh, là tất cả những gì anh muốn làm vì Lâm Sí.
Là do anh tự nguyện.
Từ đầu đến cuối Lâm Sí chưa từng yêu cầu gì anh phải làm gì, anh cũng không cảm thấy chuyện này là thứ có thể mang ra để xin nhận sự tán thưởng.
Thế nên lúc này anh mím môi, không lập tức trả lời câu hỏi của Lâm Sí mà bình tĩnh hỏi lại: "Vết thương gì cơ?"
Lâm Sí chỉ muốn trợn mắt với anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!