Chương 50: (Vô Đề)

Buổi dạ tiệc kết thúc, Hoắc Vũ Ngưng không lái xe, Lâm Sí tiện đường đưa cô về luôn.

Cô không ở khách sạn mà tá túc ở nhà bạn, người bạn đó là bạn đại học của cô, hiện cũng đang phát triển sự nghiệp tại Paris, hai người sống chung cũng khá ổn.

Hoắc Vũ Ngưng vừa mới uống không ít rượu, đầu óc hơi choáng váng, ngồi cùng Lâm Sí ở hàng ghế sau, phía trước là tài xế thuê lái hộ nên họ có thể thoải mái nói chuyện bằng tiếng Trung.

Hoắc Vũ Ngưng trêu Lâm Sí: "Lúc nãy chị thấy Eloe tức tối bỏ đi, sao thế, hôm nay cậu ta lại không làm gì được em à?"

Lâm Sí liếc cô một cái: "Chị bớt hóng chuyện đi."

Hoắc Vũ Ngưng cười phá lên.

Nhưng một lát sau, cô rút trong hộp thuốc ra một điếu thuốc ngậm lên môi, châm lửa rồi phả ra một làn khói, khẽ nói: "Bây giờ em đúng là vững như sắt đá, như đổi tính luôn rồi."

Tất nhiên Lâm Sí hiểu cô đang ám chỉ điều gì.

Nhưng cậu không đáp lại, chỉ mỏi mệt ngồi ở hàng ghế sau nhắm mắt nghỉ ngơi...

Sau khi đưa Hoắc Vũ Ngưng về, Lâm Sí cũng trở lại khách sạn.

Phòng của cậu vẫn y nguyên như lúc rời đi, cậu đã treo bảng không làm phiền nên nhân viên phục vụ không vào dọn.

Rèm cửa chưa kéo.

Đôi giày thể thao trên sàn và chiếc cà vạt rơi bên giường vẫn nằm nguyên vị trí cũ.

Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, phủ một tầng sáng mờ nhạt trong phòng.

Lâm Sí cũng không bật đèn mà trực tiếp ngồi xuống sàn, ngồi ngay trong khoảng ánh trăng đó, khoanh chân lại.

Cậu mở điện thoại, như bị ma xui quỷ khiến mà ấn vào WeChat, sau đó bấm vào cuộc trò chuyện với Lý Đình Ngôn.

Khung chat giữa cậu và anh đã quạnh quẽ từ sáu tháng trước.

Nhưng cũng không hoàn toàn trống rỗng.

Trong giao diện trò chuyện, thỉnh thoảng Lý Đình Ngôn lại gửi một tin nhắn.

Nhưng chẳng có nội dung cụ thể, có khi là một bức ảnh, có khi lại là một bản nhạc piano.

Lâm Sí chưa từng trả lời, nhưng không hiểu sao, cậu lại có cảm giác anh biết chắc rằng cậu sẽ xem.

Đây giống như một trò chơi vụng trộm, âm thầm, chỉ có hai người họ biết.

Không có mục đích gì rõ ràng, giống như trò chơi trẻ con gõ tường phát ra âm thanh cốc cốc cốc chỉ để nói với đối phương: "Tôi vẫn ở đây."

Ngón tay Lâm Sí vuốt lên, tin nhắn gần đây nhất anh gửi là một tấm ảnh.

Trong ảnh là khu vườn tràn ngập hoa hồng bung nở.

Khi cậu rời khỏi nhà Lý Đình Ngôn vẫn còn là mùa đông, hoa hồng còn chưa đến thời kỳ nở rộ.

Nhưng anh từng ôm cậu ngồi bên cửa sổ, nói rằng khi hoa hồng nở đầy vườn sẽ rất đẹp.

"Đây là loài hoa mẹ tôi thích nhất," Lý Đình Ngôn nói, đôi môi khẽ khàng chạm lên tóc mai cậu, "Lúc đó tôi nghĩ, có lẽ thi thoảng bà sẽ đến ở, tôi vốn không có sở thích đặc biệt gì với hoa cỏ, nên cứ theo thẩm mỹ của bà mà làm một khu vườn như vậy."

"Nhưng khi vườn làm xong, bà chỉ đến một lần."

Cậu cảm nhận được nỗi cô quạnh hiếm thấy trong lời nói của anh, nhưng lại không biết phải an ủi thế nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!