Chương 49: Từ chối.

Đến quán cà phê, Lâm Sí vừa bước vào đã trông thấy Dụ Niên và một thanh niên cao lớn đang ngồi bên cạnh anh ta.

Người thanh niên tóc đen này mang một vẻ đẹp hoàn toàn khác biệt với Dụ Niên anh tuấn lạnh lùng.

Gương mặt anh ta vẫn còn rất trẻ, nhưng lại có vẻ chín chắn hơn Dụ Niên rất nhiều. Ngũ quan sắc sảo, đường nét khuôn mặt rõ ràng, tuấn mỹ nhưng hoàn toàn không có chút mềm mại nào, như một thanh kiếm báu được giấu trong vỏ.

Thế nhưng ánh mắt anh ta nhìn Dụ Niên lại cực kỳ dịu dàng, hoàn toàn trái ngược với hình tượng lạnh lùng bên ngoài, thậm chí còn vô thức nghịch ngón tay Dụ Niên, giống như Dụ Niên chính là điểm sáng duy nhất trên thế gian này.

Không biết Dụ Niên đang nói gì mà líu lo không ngớt, hoàn toàn không còn vẻ lạnh nhạt và thiếu kiên nhẫn khi đối mặt với ống kính máy quay, cứ như một cái máy nói.

Lâm Sí: "…"

Tất nhiên cậu nhận ra người đàn ông đối diện, chẳng phải chính là người yêu hoàn hảo của Dụ Niên, vị họa sĩ nổi tiếng Kỳ Vọng hay sao.

Hai người này mà ở bên nhau thì tự động xem tất cả những người xung quanh như không khí.

Cậu đành phải ho vài tiếng, cuối cùng mới khiến Dụ Niên nhận ra sự hiện diện của mình.

"À, cậu đến rồi à," Dụ Niên cuối cùng cũng tạm thời dừng lại được mấy giây, liếc Lâm Sí từ trên xuống dưới một lượt, khẽ nhíu mày, bắt đầu bắt bẻ, "Tôi không thích hoa văn trên cái áo sơ mi cậu đang mặc."

"Ráng chịu đi," Lâm Sí kéo ghế ngồi xuống, "Vì tôi thích."

Cậu cũng chào hỏi Kỳ Vọng một tiếng, sau đó hỏi Dụ Niên: "Sao hôm nay Kỳ Vọng lại có thời gian rảnh ra ngoài uống trà vậy?"

Gần đây Kỳ Vọng đang bận rộn với phòng tranh mới đầu tư, đúng là không thể ở lại lâu.

"Lát nữa anh ấy phải đi ngay, chỉ tiện đường đưa tôi qua đây thôi." Dụ Niên đáp, "Cậu xem menu đi, muốn ăn gì?"

Kỳ Vọng cúi đầu liếc đồng hồ, đúng là anh không thể nán lại lâu hơn nữa.

Anh đứng dậy, hoàn toàn không bận tâm cảnh tượng trước mặt có bị lên mặt báo lá cải hay không, cúi đầu hôn nhẹ lên má Dụ Niên một cái.

"Anh đi trước nhé, tối đến đón em." Kỳ Vọng dịu giọng nói.

Ôi giồi ôi.

Lâm Sí giơ menu lên che mặt, lại rất muốn huýt sáo trêu.

Song cậu vẫn nhịn được.

Kỳ Vọng cũng chào cậu một tiếng rồi cầm chìa khóa xe rời đi.

Ánh mắt của Dụ Niên vẫn luôn dõi theo Kỳ Vọng, mãi đến khi anh ta đi đến bên xe mới chịu thu về, vừa hay bắt gặp vẻ mặt chế nhạo của Lâm Sí.

Lâm Sí tùy tiện gọi một ly cà phê, một phần salad và kem rồi cầm ly nước đá trên bàn uống một ngụm.

"Anh với anh ta yêu nhau lâu thế rồi, không thấy chán à, lần nào tạm biệt cũng phải hôn cái?" Cậu hỏi thật, cậu nhớ Dụ Niên từng nói, hồi còn nhỏ đã gặp Kỳ Vọng, giữa chừng chia xa rất lâu, sau mới quay lại bên nhau, nhưng đến nay cũng đã được hai ba năm rồi.

Dụ Niên lườm cậu, "Cậu ghen à?"

"Cũng tàm tạm." Lâm Sí thẳng thắn thừa nhận, "Dù sao thì giờ tôi cũng chẳng có ai để mà hôn, lần gần nhất lên giường cũng là chuyện nửa năm trước rồi."

Cậu cắm muỗng vào kem, nghĩ vậy bèn thở dài.

Dụ Niên bật cười thành tiếng.

Anh ta liếc nhìn Lâm Sí, "Thì cậu cứ ngủ đi, chẳng phải trước đó có cậu trai đẹp nào theo đuổi cậu sao, gia cảnh tốt, còn là người thừa kế khách sạn nào đó nữa, rất xứng với cậu còn gì?"

Cà phê của Lâm Sí đã được mang lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!