Sáu tháng sau.
Lâm Sí tỉnh dậy trên giường khách sạn, đối diện với ánh nắng ngoài cửa sổ, rên một tiếng đầy uể oải.
Cậu nhìn chằm chằm trần nhà một lúc lâu, đến khi nghe thấy tiếng thông báo tin nhắn từ điện thoại bên cạnh mới mơ màng giơ tay lên cầm.
Là tin nhắn của Hoắc Vũ Ngưng, nhắc cậu tối nay đừng đến muộn bữa tiệc tối của Cora.
"Chết tiệt…"
Lâm Sí lại rên một tiếng yếu ớt, ngáp một cái.
Cậu lăn lộn trên giường một lúc mới lười biếng quấn ga giường ngồi dậy.
Cậu ném chai bia hôm qua để trên tủ đầu giường vào thùng rác, quăng luôn miếng phô mai ăn dở rồi tiện tay vứt bó hoa hồng đã héo, sau đó mới kéo hết rèm cửa ra để ánh nắng tràn vào phòng.
Đây là căn phòng khách sạn cậu thuê dài hạn, nhưng vì đã ở được hai tháng nên khắp nơi đều phảng phất hơi thở của cậu. Tủ quần áo mở toang treo đầy những bộ đồ mang phong cách riêng, góc tường còn đặt vài bức tranh cậu nhặt được từ chợ đồ cũ.
Lâm Sí vừa đánh răng vừa nhìn ra cảnh phố xá bên ngoài, từ cửa sổ phòng này có thể nhìn thấy tháp Eiffel.
Đây là tháng thứ sáu cậu dừng chân ở Paris.
Chỉ trong nửa năm ngắn ngủi, ban đầu cậu chỉ định sang nước ngoài một thời gian để trốn tránh nỗi đau, nhưng một tuần lễ thời trang đã hoàn toàn thay đổi cậu.
Cậu ngậm bàn chải đánh răng, tay vẫn lướt xem các nền tảng mạng xã hội, hôm qua cậu vừa đăng một bức ảnh do Hoắc Vũ Ngưng chụp lên Instagram.
Cậu ngồi chân trần trên một chiếc ghế trắng, trên người chỉ mặc áo ba lỗ đen và quần dài, tóc dài rối bời, trên mặt còn in một dấu son, ánh mắt nhìn thẳng vào ống kính đầy ngả ngớn.
Từ sáng sớm, Instagram của cậu đã náo nhiệt như công viên giải trí, người người từ khắp nơi ùa vào thả tim, một nhiếp ảnh gia mới quen còn ai oán bình luận phía dưới: "Cưng không định hẹn hò với anh thật à?"
Lâm Sí cười, không để tâm lắm.
Tắt Instagram, cậu chuyển qua nền tảng mạng xã hội trong nước, ban đầu chỉ định xem tin từ những người mình theo dõi, nhưng lướt một hồi lại thấy chính bản thân cậu.
Đó là một tài khoản marketing, nhưng cũng có thể là fan của cậu, tài khoản này đã làm một video tổng hợp về cậu, đặt tiêu đề đầy khoa trương là "Thần tiên giáng trần."
Mở đầu chính là màn trình diễn kết màn của cậu ở Tuần lễ thời trang Paris.
Bên dưới có hơn một nghìn bình luận, thỉnh thoảng cũng có vài lời phê bình khó nghe, nhưng phần lớn là khen ngợi và mê trai đẹp.
Ngón tay Lâm Sí bất giác lướt chậm lại.
Dù xem bao nhiêu lần đi nữa, mỗi lần thấy cảnh này, cậu vẫn có một cảm giác không chân thực khó tả.
Trong video, cậu khoác một chiếc áo choàng đen rộng, trùm mũ kín mít, nhưng bên dưới lớp mũ ấy lại là một khuôn mặt gầy gò tái nhợt, đôi môi đỏ thẫm, một sự tương phản cực độ, vừa tiêu cực lại vừa rực rỡ. Dưới đôi mắt đen nhánh còn được vẽ thêm một nốt ruồi lệ đỏ.
Giống như một con ma cà rồng vừa thức giấc trong tòa lâu đài cổ.
Chiếc áo choàng đen có mũ trùm trên người cậu dĩ nhiên là tác phẩm kết màn của Dụ Niên.
Dụ Niên đã đặt tên cho nó là "Ngày và đêm".
Chiếc áo choàng thuần đen ấy có chất liệu mềm mại như nước, vừa quý phái lại vừa uyển chuyển.
Trên nền vải dùng chỉ vàng và chỉ bạc thêu hình non sông nhật nguyệt, mỗi bước di chuyển đều tạo cảm giác như sóng nước lăn tăn.
Khi Lâm Sí bước đến phía trước sàn catwalk, quay người lại để khán giả chiêm ngưỡng chiếc áo choàng ấy…
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, trước ánh mắt chăm chú của hàng trăm người, cậu rút ra một chiếc bật lửa thon dài như điếu thuốc, tiếng bật lửa vang lên, cậu buông tay ném nó xuống sàn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!