Mãi đến khi xe chạy xa khỏi biệt thự, Lý Đình Ngôn vẫn còn nghĩ về nụ hôn ấy.
Lúc Lâm Sí hôn anh, lông mi cậu quét qua má anh, kéo theo cả trái tim anh cũng như bị cào nhẹ một cái, mang theo cảm giác bồng bềnh như đang lơ lửng giữa không trung.
Lý Đình Ngôn thản nhiên ngồi ở ghế sau, nhưng hàng mi khẽ run đã tố cáo tâm trạng chẳng hề yên ổn của anh.
Anh nghĩ, anh thật sự không thể hiểu nổi Lâm Sí.
Thích anh một cách âm thầm như thế, không để anh hay biết, rồi lại có thể không sợ hãi, đột ngột và thẳng thắn bày tỏ lòng mình.
Cuối cùng còn có thể điềm nhiên đối mặt với sự do dự của anh.
Giống như là…
Ngón tay Lý Đình Ngôn bất giác siết chặt lại.
Giống như, Lâm Sí vốn dĩ chẳng mong đợi một câu trả lời nào từ anh vậy...
Lý Đình Ngôn mang theo nỗi hoang mang nghi hoặc ấy suốt cả quãng đường, mãi đến khi xe chầm chậm lái vào khu nhà cũ của nhà họ Lý, anh mới phần nào tạm gác tâm tư sang một bên.
Ngôi nhà cũ của nhà họ Lý không có gì thay đổi so với trước khi anh rời đi, vẫn yên ắng tĩnh lặng.
Nhân viên trực đêm không nói nhiều, chỉ lễ phép gật đầu chào anh, anh cũng về thẳng phòng mình.
Đến khi trời vừa hửng sáng được một lúc, Lý Đình Ngôn lại xuống lầu tiếp đón những vị khách đến chúc Tết với tư cách là chủ nhà.
Nhà họ Lý có rất nhiều gia tộc giao hảo lâu năm, khách khứa ra vào tấp nập, trong số đó có cả cô hai Trần Ý Lâm nhà họ Trần mà Lý Tranh Thao từng nhắc đến, quả thực cô rất giống trong ảnh, xinh đẹp nổi bật, mặc bộ vest màu xám nhạt, tóc dài búi lên, lời nói hành động đều gọn gàng dứt khoát, rất hợp ý của Lý Tranh Thao.
Lý Tranh Thao còn cố ý bảo Lý Đình Ngôn đi dạo cùng cô một lúc, nói rằng đám trẻ nên giao lưu với nhau nhiều hơn.
Dù rõ ràng ở đó vẫn còn mấy người trẻ khác.
Lý Đình Ngôn lại không cảm thấy giữa mình và cô Trần có gì đáng để giao lưu cả.
Hiển nhiên, đối phương cũng cảm thấy vậy.
Trần Ý Lâm vẫn giữ nụ cười dịu dàng lễ độ khi ở trong nhà, nhưng vừa bước ra khỏi cửa, nét mặt liền thay đổi như diễn cảnh đổi mặt trong kịch Tứ Xuyên.
Hai người cùng bước trên con phố cổ trên đảo, nơi này cách nhà họ Lý không xa, cả con đường đều là những công trình kiến trúc còn lưu lại từ thời dân quốc, hiện nay bên trong ẩn giấu rất nhiều cửa tiệm đẹp và thú vị, có điều giá cả cũng không hề rẻ.
Trần Ý Lâm chỉ liếc nhìn Lý Đình Ngôn một cái, biết ngay người đàn ông này chẳng có hứng thú gì với mình từ biểu cảm lạnh nhạt trên mặt anh.
Hơn nữa trước đó cô cũng từng nghe vài chuyện về anh.
Khi đi ngang qua một tiệm trang sức, cô rút trong hộp thuốc ra một điếu thuốc mảnh dài, lịch sự hỏi Lý Đình Ngôn một câu: "Tôi hút thuốc, anh có ngại không?"
Lý Đình Ngôn lắc đầu.
"Không ngại."
Trần Ý Lâm bèn châm thuốc.
Cả hai đều hiểu rõ lý do vì sao cha mẹ sắp xếp cho họ gặp mặt riêng như vậy.
Nhưng không ai nói gì, càng không ai đề nghị đổi địa điểm mà lại rất ăn ý bước vào một quán cà phê đầu phố.
Trần Ý Lâm nói với nhân viên phục vụ: "Cho tôi một ly cà phê Ireland."
Lý Đình Ngôn không kìm được mà liếc nhìn cô, bởi Lâm Sí cũng thích uống loại cà phê này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!