Chương 41: Nụ hôn giao thừa.

"Cậu đang làm gì thế?" Lý Đình Ngôn hỏi.

"Đang ăn tối," Lâm Sí uể oải đáp: "Vừa mới ăn xong, nhà bếp lại mang cho tôi một bát sữa hấp trà Long Tỉnh1."

1 Hình minh họa món tráng miệng sữa hấp trà Long Tỉnh ()

Cậu cười bất lực, cảm thán: "Muốn giữ dáng ở chỗ anh thật đúng là chuyện khó," Cậu dùng thìa khuấy khuấy trong bát, "Tôi không dám tưởng tượng sau Tết Hoắc Vũ Ngưng nhìn thấy tôi sẽ có biểu cảm gì nữa, thể nào cũng mắng tôi chết mất."

Cậu khổ quá mà, rõ ràng rất mê đồ ăn ngon, vậy mà vì nghề nghiệp lại buộc phải kiềm chế.

Lý Đình Ngôn cũng bật cười thành tiếng.

Phần lớn thời gian, Lâm Sí rất có ý thức tự kiểm soát vóc dáng, thường xuyên tập thể dục, rèn luyện sức khỏe.

Nhưng kể từ khi ở nhà anh, nhà bếp mỗi ngày đều nghiên cứu sở thích ăn uống của cậu, quả thực là đánh trúng ngay điểm yếu.

Anh không tiếp tục trêu cậu nữa mà hỏi: "Vết thương ở chân cậu sao rồi, lúc nãy bác sĩ đã đến xem chưa, đã băng bó lại chưa?"

Lâm Sí thì trợn mắt khinh thường.

Vừa nãy quản gia suýt nữa đi gọi bác sĩ gia đình, bị cậu ngăn lại kịp.

Chỉ là bị mảnh thủy tinh cắt trúng thôi, vết thương không sâu, cùng lắm là hơi dài, khử trùng rồi nghỉ ngơi mấy hôm là khỏi.

"Không có gì đâu, đã nói là không đau mà, tôi cũng băng lại rồi," Lâm Sí vừa ăn sữa hấp vừa nói, "Ăn chút đồ ngọt bồi bổ là ổn thôi."

Lý Đình Ngôn lại bật cười.

Lâm Sí hỏi: "Bên anh thì sao, tiệc xong rồi à?"

"Ừ, xong rồi."

Nói đến đây, giọng Lý Đình Ngôn không có nhiều hứng thú.

Anh nói: "Năm nào cũng vậy, trước giao thừa thì họ hàng tới ăn một bữa cơm rồi về, chỉ có người thân gần gũi mới ở lại, gọi là chứng minh con cháu đầy đàn, gia đình hòa thuận."

Nhưng thật sự là vậy sao?

Lý Đình Ngôn khẽ nhếch môi cười châm biếm.

Với những gia tộc kéo dài đến bảy tám chục năm như nhà họ Lý, quá trình phát triển đã có bao nhiêu chuyện khuất tất thì không nói, chỉ riêng mối quan hệ giữa các thành viên trong nhà cũng đã chất đầy những mâu thuẫn khó nói thành lời, gặp mặt dù không đến mức nói cười giấu dao thì cũng chẳng có mấy ai thật lòng.

Anh bình thản kể mấy chuyện nhà mình cho Lâm Sí nghe: "Cả năm tôi chẳng gặp ba tôi được mấy lần, hôm nay trong bữa tiệc thì gặp, ông ta vẫn như thế, nghe nói lại tìm cho tôi một bà mẹ kế không danh phận, chắc cũng tầm tuổi cậu."

Lâm Sí suýt thì bị sặc sữa hấp.

Cậu ho liền mấy tiếng, vội dùng khăn giấy che miệng lại, còn đảo mắt nhìn xung quanh như sợ bị người khác nghe thấy.

May mà vừa nãy Lý Đình Ngôn gọi điện tới, mấy người giúp việc đều rất biết ý mà lặng lẽ rút lui, ai làm việc nấy.

Không ai nghe thấy cuộc trò chuyện của họ.

"Anh…" Lâm Sí vừa muốn bật cười, lại cảm thấy hơi thất lễ, đành ngập ngừng nói: "Cũng xui xẻo thật."

"Có gì mà xui," Giọng Lý Đình Ngôn lười nhác, anh tựa vào ghế nằm, nhìn ra cây long não cao gần hai tầng lầu ngoài cửa sổ, ánh trăng len lỏi qua những tán lá, "Tôi với ông ta đâu có sống chung, làm gì thì cũng chẳng liên quan đến tôi, có điều chắc Lý Quang Nghi gặp mẹ kế nhỏ đó không ít lần, không biết có tức phát điên không."

Anh khẽ cười, không ngại để Lâm Sí thấy mặt không mấy quân tử của mình.

"Lý Quang Nghi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!