Sau khi Lý Đình Ngôn rời đi, căn phòng như được trả về sự yên tĩnh ban đầu.
Lâm Sí lật cuốn tạp chí thời trang trong tay, người mẫu nữ trên trang bìa là người cậu quen, cô có gương mặt gầy nhưng đầy khí chất, năng lực làm việc xuất sắc, mặc bộ đồ dệt bằng cỏ bước đi giữa cánh đồng bát ngát, đôi mắt của cô như báo như sói, tựa một loài sinh vật khổng lồ chưa được khám phá, dễ dàng nhìn thấu lòng người.
Bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, Lâm Sí bỗng thấy hơi không thoải mái, cậu lật tạp chí sang trang khác.
Cậu nằm trong căn phòng ngủ này, sau khi tắm rửa rồi massage, cơ thể và tinh thần đều thư giãn phần nào.
Nhưng những chuyện xảy ra trong đêm nay như khắc sâu lên người cậu, hằn sâu cả vào lòng, kể từ khoảnh khắc nhìn thấy Lý Đình Ngôn ở quán bar, mọi thứ dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Lâm Sí cụp mắt xuống, nhìn vết đỏ trên cổ tay mình, ánh mắt đầy phức tạp.
Rất khó để nói vào khoảnh khắc nhìn thấy Lý Đình Ngôn ở quán bar, có phải cậu đã thoáng có cảm xúc vui mừng không thể nói thành lời hay không.
Cậu không phải kẻ ngốc.
Trước khi gặp Lý Đình Ngôn, cậu cũng từng có những bạn giường khác, nhưng lúc ấy đâu có cảm giác chiếm hữu mãnh liệt như bây giờ.
Hai bên hợp thì chung đụng, không hợp nữa thì chia tay.
Nếu đối phương làm điều gì khiến cậu không thích, cậu sẵn sàng chấm dứt mối quan hệ này, chẳng chần chừ một giây.
Cậu tuyệt đối không náo loạn đến quán bar chỉ để đi bắt người giống như Lý Đình Ngôn.
Đối phương là gì của cậu, đáng để cậu phải làm lớn đến vậy sao?
Bạn giường thì mãi là bạn giường, chính vì không liên quan đến tình cảm nên mới chẳng thể có cảm xúc ghen tuông, đố kỵ hay tức giận.
Thế nhưng hành động tối nay của Lý Đình Ngôn rõ ràng đã vượt qua giới hạn của một mối quan hệ thể xác đơn thuần.
Nghĩ đến đây, Lâm Sí không kìm được đảo mắt, trong đầu như đang chiếu một cuốn phim, từng cảnh được phóng to, tua lại, nghiền ngẫm từng chi tiết trong đêm nay lẫn từng ánh mắt của Lý Đình Ngôn.
Muốn từ đó mà đoán xem rốt cuộc Lý Đình Ngôn đang nghĩ gì.
Nhưng rất nhanh, khi nhận ra bản thân đang làm gì, cậu lại bật cười tự giễu.
Cậu lấy tạp chí đắp lên mặt, vùi sâu vào chiếc giường mềm mại.
Cậu buồn bã nghĩ, tình cảm đúng là thứ hại người vô cùng.
Lúc còn làm bạn giường với Lý Đình Ngôn, rõ ràng Lâm Sí thấy rất thoải mái tự tại, không hề dè dặt hút lấy dưỡng khí từ người anh, coi đó là động lực để tiếp tục cuộc sống.
Nhưng đến khi bỗng nhiên khai sáng, nhận ra ánh mắt mình nhìn Lý Đình Ngôn đã không còn giống trước, phiền não cũng theo đó mà kéo tới.
Những đêm khuya vắng như thế này, cậu lại bắt đầu tự hỏi, liệu Lý Đình Ngôn có một chút nào đó thích mình không?
Mghĩ đến mức trằn trọc khó ngủ, trong lòng cứ ngổn ngang...
Đêm đó Lâm Sí ngủ chẳng ngon giấc, sáng hôm sau, cậu lết ra bàn ăn với hai quầng thâm mờ dưới mắt.
Các nhân viên xung quanh rất chuyên nghiệp, thấy cậu quay lại cũng không tỏ ra bất ngờ chút nào, chỉ chu đáo hỏi xem cậu muốn dùng bữa sáng thế nào.
Lâm Sí cũng buông xuôi, điềm nhiên gọi món: "Cho tôi một phần salad, cảm ơn."
Salad nhanh chóng được dọn lên, còn có vài món ăn sáng cơ bản khác, đầy kín cả bàn.
Lâm Sí rót cà phê Americano vào cốc, lặng lẽ ăn bữa sáng nhạt như cỏ khô của mình.
Lý Đình Ngôn đã ăn gần xong, anh hỏi: "Hôm nay cậu phải đi làm à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!