Cuối cùng, Lâm Sí lại bị Lý Đình Ngôn đưa về biệt thự nhà họ Lý ở khu Vịnh Mậu Hoa Thủy.
Khi xe dừng trước cổng biệt thự, nhìn thấy tòa nhà chính quen thuộc qua cửa kính xe, Lâm Sí thật chỉ muốn chết cho rồi.
Trưa nay cậu vừa mới rời khỏi đây, còn kiên quyết từ chối lời mọc ở lại của Lý Đình Ngôn, vậy mà chưa đầy một ngày đã quay về, cứ thế mà đi vào, để mấy người làm kia thấy được thì chắc phải lên núi sống.
Vì thế cậu nhất quyết không chịu xuống xe.
"Cút đi."
Cậu rầu rĩ cuộn người nằm lì ở ghế sau, không chịu hợp tác, nhưng nói đến chuyện bỏ chạy, cậu vừa xoay người đã thấy đau, không còn sức nữa.
Cuối cùng vẫn là Lý Đình Ngôn xuống xe trước, cho người làm đứng gác ở cửa lui hết rồi mới quay lại bế Lâm Sí từ ghế sau ra ngoài.
Lúc bị bế ra, Lâm Sí còn cố vùng vẫy mấy cái, nhưng biết rõ cũng chỉ là giãy giụa trong tuyệt vọng, động đậy hai cái rồi thôi.
Trên người cậu lúc này chỉ còn lại một chiếc sơ mi, bên ngoài khoác thêm áo khoác dài của Lý Đình Ngôn, trùm kín mít, chỉ lộ ra một đôi chân thon trắng và cổ chân mảnh mai.
Lý Đình Ngôn bế cậu rất nhẹ nhàng, Lâm Sí đang mặc áo khoác của anh, bản thân anh chỉ còn lại chiếc sơ mi, tay áo xắn lên để lộ cổ tay rắn rỏi trắng trẻo, những chiếc cúc vốn luôn được cài chỉnh tề giờ bung ra mấy cái, có hai cái còn gần như đứt chỉ, nhìn là biết bị ai đó giật mạnh, trên cổ tay còn có hai vết đỏ lờ mờ.
Vì người làm đều đã lui hết nên suốt dọc hành lang vô cùng yên tĩnh, Lý Đình Ngôn bế Lâm Sí về lại căn phòng dành cho bà chủ.
Anh nhẹ nhàng đặt cậu xuống giường, chiếc áo khoác dài màu đen bung ra, để lộ mỹ nhân như ngọc bên trong đang giận dữ trừng mắt nhìn anh.
Dáng vẻ này thật sự quá đẹp, nhất là đôi môi hơi sưng của Lâm Sí, trông đỏ như máu.
Lý Đình Ngôn chẳng có chút áy náy, còn nhoẻn miệng cười, anh lại nới lỏng cổ tay áo, nói với cậu: "Tôi đi chuẩn bị nước tắm cho cậu, cậu nghỉ một lát đi."
Lâm Sí thật sự muốn trợn trắng mắt, giờ lại ra vẻ đạo mạo đứng đắn, chứ khi nãy thì làm gì vậy hả.
Trong lúc tắm, cậu vẫn chẳng buồn nói chuyện với anh, nhưng lúc ngâm mình trong bồn đá cẩm thạch thì cũng chẳng khách sáo mà để tay gác lên thành bồn, sai Lý Đình Ngôn như sai người hầu.
"Còn đau không?"
Lý Đình Ngôn hỏi cậu.
Đúng là không biết lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau, lửa giận mà Lâm Sí vừa cố dập xuống lại bùng lên.
"Anh nói xem?"
Cậu nghiến răng nghiến lợi hỏi lại, còn hắt nước vào mặt Lý Đình Ngôn.
Phải đến khi trở lại giường, Lý Đình Ngôn cũng đi tắm xong, thay bộ đồ ngủ đôi với cậu rồi ngồi bên mép giường giúp cậu bôi thuốc.
Lửa giận trong lòng Lâm Sí mới hơi hạ xuống.
Lý Đình Ngôn bôi thuốc xong, lại thay một đôi găng tay khác giúp cậu bôi tinh dầu hoa hồng.
Là người mẫu chuyên nghiệp, Lâm Sí xưa nay luôn chú trọng việc chăm sóc cơ thể, cẩn thận, nghiêm túc còn vượt cả mấy bot phong tình diễm lệ.
Chỉ là thỉnh thoảng cậu lười biếng, liền đùn đẩy cho Lý Đình Ngôn.
Trong căn phòng ngập tràn mùi hoa hồng, cậu không nhịn được hỏi: "Hôm nay rốt cuộc anh phát điên cái gì vậy, có đáng để nổi nóng vậy không? Tôi nói gì chọc giận anh sao mà anh lại… như thế…"
Giày vò cậu như thế.
Mấy chữ kia Lâm Sí cũng ngại không nói ra miệng.
Thật ra cậu cũng không hiểu nổi, bình thường Lý Đình Ngôn đâu phải người dễ mất bình tĩnh, cậu sống chung với anh lâu như vậy, đôi khi cũng nghe thấy anh xử lý công việc, chuyện gấp đến mấy anh cũng chưa từng thể hiện ra mặt, lúc nào cũng điềm tĩnh, thong dong.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!