Cuối cùng Lý Đình Ngôn vẫn không ngủ lại ở chỗ Lâm Sí, nói là chỉ hôn thôi, nhưng đến cuối cùng, áo ngủ của Lâm Sí cũng đã bị cởi mất một nửa.
Lâm Sí vốn là người mẫu, thân hình gần như không chê vào đâu được, cơ ngực mỏng nhưng vừa vặn, vòng eo mảnh khảnh dẻo dai, nằm dưới tay người khác, làn da trơn mịn lại có độ đàn hồi, khiến người ta không thể không nảy sinh chút khát khao mơ hồ.
Huống chi bây giờ Lâm Sí còn bị hôn đến mức hai má đỏ bừng, ánh mắt mơ màng.
Cậu như một tuyệt sắc trời sinh, xuất hiện trên giường ai cũng đều là một sự cám dỗ khó cưỡng, giống như sứ giả do quỷ Satan phái xuống nhân gian, dễ dàng làm lay động lòng người.
Lý Đình Ngôn thầm hít một hơi thật sâu, chính bản thân anh cũng cảm thấy có chút bực bội.
Anh đâu còn là thiếu niên mới lớn nữa, vậy mà vẫn hành động hấp tấp như vậy, vừa mới nghiêm nghị lên mặt dạy dỗ Lâm Sí, cuối cùng chính anh cũng chẳng giữ được mình.
Anh mím môi, cúi xuống giúp Lâm Sí cài lại áo ngủ.
Anh để ý thấy mái tóc của Lâm Sí đã ướt đẫm mồ hôi, đôi môi bị anh cắn đến đỏ ửng.
Cảm xúc trong anh thu lại rất nhanh, nét mặt trở lại bình thản như cũ, gần như không thể đoán được anh đang nghĩ gì, chỉ có chính anh mới hiểu rõ trong lòng mình giờ đang bức bối đến thế nào.
Cài xong chiếc cúc cuối cùng, Lý Đình Ngôn đứng dậy: "Được rồi, tôi về phòng đây, cậu cũng ngủ sớm đi, đừng thức khuya quá."
Anh nhẹ nhàng chạm vào trán Lâm Sí, khẽ trao một nụ hôn chúc ngủ ngon.
Lông mi Lâm Sí khẽ run lên.
Cậu không giữ Lý Đình Ngôn lại, chỉ im lặng nhìn anh rời khỏi phòng, đi qua hành lang, vào căn phòng không xa bên cạnh.
Cậu vẫn nằm trên giường, vì vừa rồi bị quấn lấy mà cả người lấm tấm mồ hôi, may là trong phòng có máy sưởi nên cũng không thấy lạnh.
Nhưng tim cậu thì khó mà bình tĩnh trở lại.
Lý Đình Ngôn đã không còn trong phòng, nhưng dường như khắp nơi vẫn phảng phất hơi thở của anh.
Hình ảnh anh hôn cậu lúc nãy cứ lặp đi lặp lại trong đầu, gương mặt vốn luôn nhã nhặn, chừng mực như một quý ông nghiêm trang cao quý, vậy mà trên giường lại hóa thành một người hoàn toàn khác, lạnh lùng như bạo quân, tràn đầy khao khát chiếm hữu và khống chế.
Quá đối lập.
Lại càng khiến người ta mê đắm.
Lâm Sí nhắm mắt lại, trong lòng bỗng thấy bực bội.
Cậu ngồi dậy, lần mò ở đầu giường một lúc lâu, cuối cùng cũng tìm được hộp thuốc lá cậu giấu kỹ trong khe hở.
Những ngày dưỡng bệnh ở nhà Lý Đình Ngôn, anh không cho cậu hút thuốc, còn bảo người giúp việc canh chừng khiến cậu phải giấu giếm, trốn đông trốn tây, vất vả lắm mới lén giấu được một hộp, nhưng vì Lý Đình Ngôn hay vào phòng, người giúp việc trong biệt thự lại quá đông nên cậu mãi không tìm được cơ hội để hút trộm.
Cậu rút ra một điếu thuốc, trong phòng có sẵn bật lửa, ngón tay nhẹ ấn xuống, "tách" một tiếng, tia lửa bùng lên, đốt cháy đầu điếu thuốc.
Lâm Sí hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra làn khói trắng.
Cậu nhìn căn phòng trống rỗng, đưa tay ấn nhẹ lên lồng ng. ực vừa mới bình tĩnh lại một chút.
Cậu lại nhớ đến những lời mà chiều nay Hoắc Vũ Ngưng đã nói với cậu cùng ánh mắt của cô.
Phải nói thật, Hoắc Vũ Ngưng đúng là nhạy bén đến mức đáng sợ, cứ như có chiếc mũi chó vậy.
Ngay lúc cậu vừa mới phát hiện bản thân nảy sinh chút cảm xúc khác lạ với Lý Đình Ngôn, cô đã nhanh chóng xuất hiện, vừa hỏi han bóng gió, vừa khuyên nhủ cậu đừng mang cái gọi là tình yêu chân thành ra để chơi đùa.
Lâm Sí đưa điếu thuốc lên môi hút thêm một hơi, làn khói mờ nhạt tản ra trước mắt, hàng mi cậu khẽ chớp.
Thật ra, cậu nhận ra mình có cảm tình với Lý Đình Ngôn cũng mới đây thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!