"Chị nghĩ gì vậy?" Lâm Sí cạn lời, đặt cốc nước sang một bên, lau khóe miệng rồi hỏi lại Hoắc Vũ Ngưng: "Nếu em định tham gia thì đã tham gia từ sớm rồi, đâu đợi tới bây giờ!"
Nói vậy cũng đúng.
Hoắc Vũ Ngưng yên tâm, tư thế ngồi cũng thả lỏng hơn, lại cầm cốc nước uống vài ngụm.
"Vậy em với anh ta quen nhau thế nào, chị thật sự không đoán nổi, mấy buổi tiệc lớn em từng dự hầu như chị đều có mặt, chẳng lẽ em gặp được Lý Đình Ngôn lúc ra ngoài uống rượu giải sầu sao?"
Lâm Sí bật cười.
"Chị đoán đúng rồi đấy." Cậu uể oải nói với cô, "Đúng là bọn em gặp nhau ở quán rượu, cũng coi như trùng hợp, hôm đó anh ấy "cải trang vi hành", tuỳ tiện ghé vào một quán rượu nhỏ ven đường, ai ngờ lại bị em tóm được."
Nghĩ lại, Lâm Sí vẫn thấy đắc ý, không nhịn được mà khoe với Hoắc Vũ Ngưng.
"Chị biết không, hôm đó anh ấy thật sự rất đẹp trai, cả quán rượu đều nhìn chằm chằm, nhưng vì anh ấy quá lạnh lùng nên không ai dám lại gần, cơ mà em thì khác, em là ai chứ, lập tức qua bắt chuyện, trò chuyện cả buổi, cuối cùng cũng kéo được anh ấy lên giường."
Lâm Sí kiêu ngạo ngẩng cao cằm.
Dù hôm đó là lần đầu tiên cậu làm bot, nhưng không sao, dù sao thì cũng được xem là một trận chiến huy hoàng.
"… Thật không đấy?" Hoắc Vũ Ngưng đầy nghi hoặc, "Quán bar á? Lý Đình Ngôn tuỳ tiện vậy sao?"
"Thật." Lâm Sí bị hai chữ "tuỳ tiện" chọc cười, lại lấy một chiếc gối mềm đặt sau lưng, giọng điệu ngả ngớn, "Chị nói gì thế, anh ấy chẳng tuỳ tiện chút nào, bọn em ngủ được với nhau hoàn toàn là vì em có thiên phú dị bẩm. Với lại ban đầu em cũng đâu biết anh ấy là ai, chỉ biết tên là Lý Đình Ngôn, ngủ cũng không thấy áp lực gì, mãi đến hai ba tháng sau mới tra thử, lúc đó hối hận cũng không kịp rồi."
Cậu xòe tay ra nhìn Hoắc Vũ Ngưng, "Không lừa chị đâu, bọn em quen nhau đúng là như vậy, không có gì mạo hiểm, cũng chẳng lãng mạn, hoàn toàn là trùng hợp."
Dĩ nhiên, nếu muốn nói có chút lãng mạn thì cũng có.
Cậu và Lý Đình Ngôn từng cùng dự một đám cưới, có điều chú rể hôm ấy lại là người trong lòng của Lý Đình Ngôn.
Nhưng chuyện này không thể kể với Hoắc Vũ Ngưng, đây thuộc về đời tư của Lý Đình Ngôn rồi.
Hoắc Vũ Ngưng lặng yên uống nước, đúng là người so với người chỉ khiến người ta tức chết, bao nhiêu người dốc hết sức cũng không giành được cơ hội, vậy mà Lâm Sí lại dễ dàng nhặt được.
Ánh mắt cô quét một vòng trong nhà.
Cô nói Lâm Sí được nuôi trắng trẻo mịn màng hoàn toàn không nói quá, vừa rồi lúc vào nhà, cô đã thấy người giúp việc nhà họ Lý liên tục đưa đồ ăn cho Lâm Sí, thái độ cung kính, hiểu rõ sở thích của cậu như lòng bàn tay.
Không cần đoán cũng biết là nhờ Lý Đình Ngôn dặn dò.
Cô quá hiểu Lâm Sí rồi, nói cho hay thì là phóng khoáng tùy hứng, nói khó nghe thì là tính khó chịu, làm gì cũng theo ý mình, không bao giờ chịu vi phạm nguyên tắc.
Lâm Sí nói là bạn giường thì chắc chắn là bạn giường, cậu không định dựa vào quyền thế của Lý Đình Ngôn, cũng không tính dây dưa yêu đương.
Nhưng Lý Đình Ngôn thì sao?
Hoắc Vũ Ngưng day trán, nhất thời không biết nên nói gì.
Cô vội vàng hấp tấp chạy đến, nhưng rồi phát hiện ra chỉ có mình cô sốt ruột, còn người trong cuộc thì không.
"Thôi được rồi, chị cũng lười quản em." Cô thở dài, "Dù sao thì cái kiểu thấy ai đẹp là hoa mắt như em, gặp người vừa giàu có vừa có vóc dáng gương mặt như Lý Đình Ngôn làm bạn giường với em, em cũng chẳng thiệt gì."
Nhưng cô ngừng lại, ẩn ý nói tiếp: "Nhưng đã là bạn giường thì cứ làm bạn giường thôi, đừng dính líu gì khác. Đừng nói chị không nhắc em, mấy gia đình hào môn rắc rối lắm, em ở trong giới cũng không ít lần thấy mấy chuyện chó má rồi, người có gia thế như Lý Đình Ngôn không phải loại mà người bình thường điều khiển được đâu."
Lâm Sí khẽ cười nhạt: "Em đâu có ngốc."
Tất nhiên cậu hiểu ý của Hoắc Vũ Ngưng, trong mắt cô, người như Lý Đình Ngôn là kiểu nhân vật nguy hiểm, có thể quyết định số phận người khác chỉ bằng một câu nói, nếu lỡ làm anh giận, sự nghiệp của cậu không chỉ tiêu tan mà thậm chí cuộc sống cũng khó giữ nổi.
Nếu chỉ là bạn giường thì còn tạm chấp nhận, nhưng lỡ đâu có ngày cậu nổi hứng đòi chơi trò "tình yêu đích thực", vậy thì đúng là tự tìm đường chết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!