Chương 28: (Vô Đề)

Khi Lâm Sí tỉnh lại vẫn còn đang ngơ ngác, cậu nhớ trước khi ngủ vẫn còn ở trên xe, sao chỉ ngủ một giấc mà tỉnh dậy lại giống như đã tới khách sạn năm sao thế này.

Đầu óc cậu còn hơi choáng váng.

Cậu nằm trên giường, nhìn chằm chằm vào tấm màn thêu phía trên đầu giường một lúc lâu, khàn giọng gọi: "Lý Đình Ngôn?"

Gọi mấy tiếng chẳng thấy ai trả lời.

"?"

Lâm Sí thấy lạ, nếu đã tới khách sạn thì chắc chắn là do Lý Đình Ngôn đưa cậu đến, nhưng với tính cách của anh, không thể nào bỏ mặc cậu một mình ở đây được.

Lâm Sí lại nằm thêm một lúc, tiếp tục nhìn chăm chú vào tấm màn thêu kia, càng nhìn càng thấy có gì đó không đúng.

Căn phòng này tuy xa hoa, còn hơi lạnh lẽo, không hề có dấu vết sinh hoạt, nhưng so với khách sạn thì lại giống phòng ngủ riêng của ai đó hơn.

Cậu từ từ chống người ngồi dậy, lòng bàn tay vuốt nhẹ lên tấm chăn mềm mại rồi lật tấm thảm mỏng phủ trên giường lên, dưới ánh đèn mờ, cậu thấy ở góc tấm thảm có thêu một đóa hoa hồng, giữa bông hồng còn có một chữ "L".

Lâm Sí không khỏi nhướng mày.

Không phải chứ?

Cậu lầm bầm trong lòng rồi lật chăn xuống giường, xỏ dép lông mềm đi đến bên cửa sổ, kéo mạnh rèm ra.

Ngoài kia là màn đêm dày đặc.

Nhưng ngay trước mặt cậu là khu vườn của một căn biệt thự nào đó, trong ánh đêm nhàn nhạt, đèn trong vườn đều đã bật sáng, nhưng ánh sáng lại được giấu khéo léo giữa hoa cỏ, chỉ tỏa ra những vệt sáng vàng dịu nhẹ, chiếu lên con đường lát sỏi trắng uốn lượn.

Từ phòng ở tầng hai nhìn ra ngoài, xung quanh không hề thấy bóng dáng những tòa nhà cao tầng, chỉ lờ mờ thấy được những biệt thự khác, phải nhìn rất xa mới thấp thoáng ánh đèn rực rỡ của thành phố.

"Mẹ nó…"

Lâm Sí nhịn không được chửi thầm.

Cảnh vật xung quanh này chẳng giống khách sạn tí nào.

Cậu mơ hồ nhớ ra, hình như nhà của Lý Đình Ngôn ở khu Vịnh Mậu Hoa Thủy, một khu giàu có nổi tiếng, nơi tập trung một nửa giới tài phiệt thành phố C, nổi tiếng náo nhiệt mà tĩnh lặng, xung quanh thậm chí chẳng có mấy tòa cao ốc, chính là để đảm bảo tính riêng tư tuyệt đối cho khu vực này.

Nghĩ tới đây, cậu lê dép đi tới gần cửa, lén vặn tay nắm cửa, thò đầu ra ngoài thám thính.

Nhưng còn chưa kịp nghiên cứu xem hành lang này dẫn đi đâu…

Một giọng nữ dịu dàng đột ngột vang lên bên cạnh: "Cậu Lâm, cậu tỉnh rồi à."

"Á!"

Lâm Sí bị giọng nói bất ngờ dọa cho giật mình, ngã ngửa ra sau, lưng đập mạnh vào cửa, đau đến mức nước mắt suýt trào ra.

Cô gái mặc vest đen cũng bị dọa hết hồn, vội vàng chạy tới: "Cậu Lâm, cậu va vào đâu vậy, để tôi gọi bác sĩ tới ngay…"

"Không, không cần đâu!"

Lâm Sí giơ tay lên, nhanh chóng ngăn cô nàng chỉ vì chuyện nhỏ này mà hoảng hốt.

Gọi bác sĩ cái gì chứ, cậu vừa mới ra khỏi bệnh viện thôi đấy.

Không muốn lại tới đó nữa đâu.

Cậu khẽ rên một tiếng, xoa xoa thắt lưng, đánh giá cô gái trẻ trước mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!