Chương 24: Tiện đường.

"Sao anh lại tới đây?"

Lâm Sí lập tức ra mở cổng, tiện tay bật đèn trong sân.

Bóng đèn treo lủng lẳng dưới mái hiên lập tức sáng lên, ánh sáng mờ đục, chiếc chụp đèn cũ kỹ cũng lắc lư theo gió, nhưng vẫn đủ để chiếu rõ khuôn mặt Lý Đình Ngôn.

Lý Đình Ngôn cũng rất ngạc nhiên.

Anh đứng ngoài cổng, vốn còn đang do dự không biết có nên gọi điện cho Lâm Sí hay không.

Dựa theo hiểu biết của anh về Lâm Sí, bây giờ mới mười một giờ, còn lâu mới đến giờ cậu đi ngủ, nhưng hôm nay tình huống đặc biệt, cũng không chắc Lâm Sí có mệt mỏi rồi ngủ sớm hay không.

Giờ phút này bất ngờ đối diện nhau, chạm mắt với ánh nhìn của Lâm Sí, cả người anh thoáng chốc cứng đờ.

"Tôi…"

Lý Đình Ngôn mấp máy môi, lại phát hiện bản thân chẳng kịp nghĩ ra một lý do cho ra hồn.

Hành động của anh hoàn toàn là bộc phát, lúc trò chuyện điện thoại với Lâm Sí, anh còn đang ngồi trên xe trở về, khi nghe thấy tình hình bên phía Lâm Sí, anh liếc nhìn vị trí hiện tại của mình, chỉ do dự vài giây rồi lập tức bảo tài xế quay đầu xe.

Đối diện với gương mặt ngơ ngác của cậu, anh mím môi, khẽ giải thích: "Vừa đúng dịp tôi đi công tác ngang qua thành phố Khánh, nhớ ra nhà cậu ở gần đây nên tiện đường ghé qua."

Lông mày của Lâm Sí sắp bay lên tận tóc mái.

Cậu nhìn vầng trăng đang treo cao ngoài trời, rồi lại liếc xuống đồng hồ trên cổ tay mình.

"Mười một giờ đêm mà gọi là tiện đường?" Khóe miệng Lâm Sí giật giật, thật sự không biết nên phản ứng thế nào, không nhịn được nhắc nhở Lý Đình Ngôn: "Anh nói ngang qua thành phố Khánh thì tôi còn hiểu, nhưng từ đây đến thành phố Khánh còn mất hai tiếng chạy xe, vậy mà anh vẫn nói là tiện đường sao?"

Đoạn đường này quanh co gập ghềnh, tài xế không quen đường rất dễ chạy sai.

Nói đến đây, cậu lại càng thấy nghi hoặc: "Mà sao anh biết địa chỉ nhà tôi?"

Đúng là cậu từng nói qua với Lý Đình Ngôn về quê mình, nên tìm ra nơi này cũng không quá kỳ lạ.

Nhưng căn nhà cũ kỹ này nằm trong một thị trấn nhỏ, cũng chẳng có dấu hiệu gì đặc biệt, bảng số nhà cũng không ghi tên, thế mà Lý Đình Ngôn lần đầu đến đã tìm được, quả là kỳ tích.

"Tôi hỏi người ở đầu ngõ," Lý Đình Ngôn đáp, "Tôi nhớ cậu từng nói qua đại khái hướng đi, tình cờ có một cửa hàng tạp hóa tên Giai Giai còn mở cửa, tôi hỏi thử thì ông chủ ở đó lại quen cậu."

"Ồ ~"

Lâm Sí hiểu rồi.

Ông chủ tiệm tạp hóa ở đầu ngõ đúng là người quen, là hàng xóm ở phía sau nhà cậu.

Cũng vì huyện này nhỏ, ai cũng quen biết nhau.

"Vậy coi như anh may mắn đấy," Cậu lầm bầm, "Nếu không hỏi đúng người, muốn tìm đến nhà tôi thì ít nhất còn phải mất thêm một tiếng nữa."

Cậu liếc nhìn Lý Đình Ngôn, trời lạnh thế này mà anh chỉ khoác một chiếc áo khoác dáng ôm màu đen, cổ tay lộ ra ngoài đã hơi tái đi.

Cậu lùi lại một bước: "Đừng nói nhiều nữa, vào nhà đi, còn nữa, muốn vào thì gọi điện cho tôi là được rồi, đứng lượn lờ trước cổng làm gì, tôi còn tưởng là trộm, suýt nữa báo công an."

Lý Đình Ngôn cũng biết hành động của mình quả thật không quang minh chính đại cho lắm.

Anh áy náy cười với Lâm Sí rồi theo cậu vào nhà.

Sân vẫn là dáng vẻ tiêu điều như cũ, trong nhà có ánh đèn sáng, xem như là chút ánh sáng ấm áp hiếm hoi giữa đêm tối.

Lý Đình Ngôn kín đáo đảo mắt nhìn quanh một vòng, chú ý thấy lỗ thủng trên cửa kính, mạng nhện dưới mái hiên, chai rượu lăn lóc trong sân, gạch vụn vỡ chất đống ở góc tường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!