Chương 23: Ngàn dặm xa xôi.

Tối hôm đó, Lâm Sí bắt tàu cao tốc quay về, lại chuyển sang một chuyến xe buýt, sau đó còn phải lái xe thêm hai tiếng đồng hồ nữa mới đến được huyện Xương Ngọc nơi cậu lớn lên.

Cậu vội vã đến bệnh viện, hấp tấp làm thủ tục, tạm ứng chi phí điều trị, lúc ấy mới biết được đầu đuôi sự việc.

Lâm Triệu Phong đúng như cậu từng miêu tả, là một kẻ nghiện cờ bạc, nghiện rượu, bạo lực.

Lúc còn trẻ từng bị bắt vì sử dụng ma túy, sau đó được cải tạo, không còn đường dây cung cấp nên miễn cưỡng coi như đã cai nghiện.

Thế nhưng bao nhiêu năm qua, cơn nghiện vẫn như rễ mục ăn sâu vào cơ thể ông ta, nhiều lần ông ta tự cấu xé đến mức máu me đầm đìa, thậm chí dùng cả gạch tự đập vào thân mình.

Sáng nay, không rõ có phải vì tái nghiện hay không, ông ta đã tự ép mình uống một chai thuốc trừ sâu, sau đó ngã gục ngay trước cửa nhà, cũng may là hàng xóm phát hiện kịp, đưa vào bệnh viện cấp cứu…

"Hiện giờ bác sĩ đang cố gắng hết sức để cứu chữa," Y tá cẩn thận giải thích với Lâm Sí, "Chúng tôi chắc chắn sẽ làm hết khả năng, nhưng tình trạng này anh cũng hiểu rồi đấy, ông ấy uống quá nhiều, nên gia đình cũng phải chuẩn bị tâm lý…"

Khi nãy y tá đã bảo Lâm Sí ký vào giấy báo nguy kịch.

Tường và đèn bệnh viện đều trắng toát lạnh lẽo, khiến gương mặt Lâm Sí cũng tái nhợt không còn chút máu.

Thế nhưng cậu vẫn giữ được sự bình tĩnh, không hề hoảng loạn như những người nhà bệnh nhân thông thường.

Cậu còn rất trẻ, dù vóc dáng cao lớn, khí chất chững chạc, nhưng khi đứng trong hành lang bệnh viện, so với khung cảnh xung quanh thì vẫn mang theo vẻ non nớt, rõ ràng là tuổi chưa rời giảng đường mà đã phải đối mặt với chuyện như thế này.

Điều đó khiến y tá càng thêm xót xa.

"Tôi biết rồi, cảm ơn cô." Cậu lịch sự cảm ơn y tá.

Y tá gật đầu, không nói thêm gì nữa, tiếp tục bận việc của mình.

Lâm Sí lặng lẽ ngồi trên ghế chờ, chẳng có việc gì làm, chỉ biết chăm chú nhìn dòng chữ "đang cấp cứu" sáng đỏ trên cửa phòng mổ.

Cho đến giờ cậu vẫn chưa cảm thấy đây là thật.

Từ lúc nhận được điện thoại đến khi vội vã chạy về đây, sau đó tận mắt xác nhận Lâm Triệu Phong đang được cấp cứu, tất cả vẫn khiến cậu thấy quá đỗi phi lý.

Làm sao có thể?

Người này mới mấy hôm trước còn tràn trề sức sống, hung hăng thô lỗ mắng chửi cậu qua điện thoại, moi được đồng nào từ cậu là nướng vào rượu, sống chết vì cờ bạc, nợ nần chồng chất, cả đời là hiện thân của sự mục nát, ai nhìn vào cũng cho rằng loại người này sống dai như đỉa, vậy mà giờ lại nằm trong phòng cấp cứu.

Đúng là một trò cười.

Lâm Sí nhìn dòng chữ "đang cấp cứu", ánh mắt vẫn lạnh lẽo vô cảm.

Thật ra trong lòng cậu vẫn không tin người bên trong sẽ có chuyện.

Bởi tai họa thường sống rất dai.

Người đó quanh quẩn sống suốt hơn chục năm trời, thân thể tuy đã bị tàn phá do những món nợ để lại từ thời trẻ, nhưng bề ngoài lại cứ như đầy sinh lực, dường như có thể sống dai hơn bất kỳ ai.

Hơn nữa giữa cậu và người đàn ông đang nằm trong kia, ngoài mối quan hệ cha con được pháp luật công nhận ra thì chẳng còn gì, từ năm mười tám tuổi rời khỏi huyện Xương Ngọc, cậu chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ quay trở lại nơi này.

Việc cậu đến bệnh viện đóng viện phí đã là sự nhân nhượng cuối cùng.

Thời gian cấp cứu trôi qua rất chậm, đến lúc sau, Lâm Sí còn suýt chút nữa ngủ gật.

Chính vào lúc đó, cậu nhận được cuộc gọi của Lý Đình Ngôn.

Khi nhìn thấy cái tên Lý Đình Ngôn hiện lên trên màn hình điện thoại, Lâm Sí có hơi bất ngờ, vì mấy ngày nay cậu vốn không hẹn gặp anh, nếu cậu nhớ không nhầm thì lúc này Lý Đình Ngôn đang đi công tác.

"Cậu đang ở đâu?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!