Hôm sau, Lâm Sí và Lý Đình Ngôn đều dậy từ rất sớm.
Trước đây hiếm khi họ cùng ngủ lại khách sạn, nhưng dạo này qua lại nhiều hơn nên cũng chẳng còn ai để tâm.
Chỗ này vốn là phòng thuê dài hạn của Lý Đình Ngôn, cả hai đều có để sẵn một số đồ dùng cá nhân ở đây.
Lâm Sí đứng trước gương thay đồ, động tác vội vội vàng vàng.
"Chết rồi, hôm nay có buổi chụp hình mà tôi quên mất tiêu," Cậu vừa đứng một chân xỏ giày vừa lảo đảo không vững, nhảy tới nhảy lui trên sàn, "Hoắc Vũ Ngưng mới gọi điện mắng tôi xối xả."
"Cần tôi đưa cậu đi không?" Lý Đình Ngôn hỏi.
"Thôi."
Lâm Sí cũng chẳng phải khách sáo với anh, "Giờ cao điểm mà anh đưa tôi đi thì còn không nhanh bằng tàu điện ngầm."
Nói xong, cậu chạy vội vào nhà vệ sinh rửa tay, sau đó chộp lấy hai lát bánh mì trên bàn rồi biến mất.
"Tạm biệt, có dịp lại hẹn."
"Rầm" một tiếng, cửa lớn bị đóng mạnh, Lâm Sí như một cơn gió biến mất khỏi căn phòng.
Lý Đình Ngôn nhớ lại dáng vẻ hấp tấp của cậu, khóe môi chợt khẽ cong lên.
Sau đó anh cũng rời khỏi phòng.
Anh ngồi ở ghế sau trong xe, bắt đầu xem bảng báo cáo đã để sẵn trên xe.
Nhưng xem được một lúc, động tác trên tay anh chậm lại.
Giờ cao điểm buổi sáng quả thật đông đúc như lời Lâm Sí nói.
Trong tay anh vẫn cầm ly cà phê vừa gói từ khách sạn mang đi, bình thường gặp cảnh tắc đường như thế này dễ khiến người ta bực bội, nhưng hôm nay anh lại ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ.
Một lúc sau, anh uống cạn phần cà phê còn lại, lấy điện thoại ra, bấm một dãy số.
Người ở đầu dây bên kia là một người bạn thân của anh, làm trong lĩnh vực hoàn toàn khác, liên quan đến giới giải trí và điện ảnh.
Điện thoại nhanh chóng được kết nối.
"A lô, Đình Ngôn à?" Giọng nói hào hứng vang lên, "Hiếm thật nha, sáng sớm đã gọi cho tôi thế này."
Lý Đình Ngôn khẽ cười.
"Đừng đá xéo tôi nữa, lần trước là cậu cúp máy tôi còn gì."
"Ha, cậu cũng biết à."
Người kia cũng chẳng giận, hai người quen nhau nhiều năm, tính cách của nhau đều rõ như lòng bàn tay.
"Sao thế, tìm tôi có chuyện gì?" Diệp Phùng Sơn hỏi.
Lý Đình Ngôn thoáng do dự.
"Tôi có chuyện muốn nhờ cậu giúp," Anh chậm rãi nói, "Tôi có một người bạn làm người mẫu, nhưng công ty của cậu ấy không chuyên nghiệp lắm, gây cho cậu ấy không ít phiền phức. Cậu cũng biết mà, tôi không rành mấy mảng giải trí thời trang của các cậu, nên muốn nhờ cậu giúp cậu ấy chuyển sang một công ty chuyên nghiệp hơn, nhưng mà… không thể để cậu ấy biết là có người đứng sau giúp."
Như sợ Diệp Phùng Sơn không hiểu, anh còn cố ý nhấn mạnh, "Cậu ấy vốn đã rất xuất sắc, không nên bị chôn vùi, được một công ty chuyên nghiệp phát hiện cũng là chuyện bình thường thôi. Cậu ấy còn có một người quản lý khá thân, năng lực làm việc cũng tốt, các cậu có thể tiếp cận quản lý trước, sau đó đưa cả cậu ấy qua."
"…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!