Chương 15: Quá khứ của cậu.

Vì Lâm Sí phải chuẩn bị cho buổi trình diễn thời trang nửa tháng sau, cũng không ăn được nhiều nên hai người không tới nhà hàng mà ra thẳng khách sạn.

Lý Đình Ngôn gọi dịch vụ mang bữa tối đến tận phòng.

Lâm Sí chỉ ăn chút salad và giăm bông, sau đó ép bản thân dừng lại, trơ mắt nhìn Lý Đình Ngôn từ tốn dùng bữa.

Nhưng đến cuối cậu thực sự không nhịn được nữa, bèn ngồi lên đùi Lý Đình Ngôn, chẳng màng tất cả mà quấn lấy anh, thành công kéo anh lên giường.

Xong xuôi, người Lâm Sí ướt đẫm mồ hôi, nhưng lại không muốn động đậy.

Cậu mở điện thoại lên bật nhạc, nằm trên giường khẽ khàng ngân nga.

Nhưng một lát sau, mấy người bạn trong câu lạc bộ kịch lại gửi cho cậu ảnh buổi tụ họp hôm nay, còn có cả đoạn video ghi lại sân khấu.

Cậu lần lượt mở ra xem, nhìn thấy bản thân trong tạo hình trau chuốt trên sân khấu, bất giác kêu một tiếng, nhưng rồi lại xem rất chăm chú.

Lý Đình Ngôn ngồi ngay bên cạnh đương nhiên cũng nhìn thấy.

Anh hỏi Lâm Sí: "Cậu thích diễn kịch lắm sao?"

"Hửm?"

Ban đầu Lâm Sí không nghe rõ, một lúc sau mới hiểu, gật đầu rồi lại lắc đầu.

"Cũng không hẳn là đặc biệt thích kịch nói, nói chính xác hơn thì thứ tôi thích chính là sân khấu."

"Tôi thích dáng vẻ mình tỏa sáng trên sân khấu, ánh nhìn của tất cả mọi người đổ dồn về phía tôi, dưới ánh đèn sân khấu, thật ra tôi không nhìn rõ mặt ai cả, nhưng tôi rất thích những thứ đẹp đẽ như quần áo, trang sức khi tô điểm trên người tôi, mọi ánh mắt đều đang dõi theo tôi. Dù là kịch nói hay làm người mẫu trình diễn, quay quảng cáo, lên tạp chí, thậm chí là đóng vai phụ không lời thoại, tất cả đều rất tuyệt, khi tôi biểu diễn như được tách khỏi thế giới này, đến một nơi mà ở đó tôi có thể làm bất cứ điều gì."

Cậu hơi nheo mắt lại, nói đến đoạn cuối còn khẽ mỉm cười, nghiêng đầu hỏi Lý Đình Ngôn: "Nghe có vẻ rất phù phiếm đúng không?"

Lý Đình Ngôn lắc đầu.

"Không đâu."

Nhưng anh nhìn Lâm Sí một lúc rồi lại hỏi: "Nếu cậu thích sân khấu đến vậy, chẳng lẽ không thấy con đường hiện tại hơi giới hạn sao?"

Anh nói rất uyển chuyển.

Nhưng ở bên Lâm Sí lâu như vậy, ít nhiều gì Lý Đình Ngôn cũng hiểu được tình hình của cậu.

Công ty nhỏ mà Lâm Sí đang trực thuộc thực chất chỉ là một công ty hạng ba rối ren, không có quy mô gì rõ ràng, quản lý hỗn loạn, người duy nhất được xem là có chút trách nhiệm và tận tâm chính là người đại diện của cậu – Hoắc Vũ Ngưng.

Nhưng bản thân Hoắc Vũ Ngưng cũng không có bối cảnh hay quan hệ gì, chật vật lắm mới tích góp được chút tài nguyên trong giới thời trang, hơn nữa trong tay cô còn có những người mẫu khác, tuy thân thiết với Lâm Sí nhưng cũng không thể toàn tâm toàn ý chạy đôn chạy đáo chỉ vì cậu.

Cho nên, ở một mức độ nào đó, ít nhất là trong mắt Lý Đình Ngôn, Lâm Sí hoàn toàn là một viên ngọc bị chôn vùi.

Rõ ràng có điều kiện tốt như thế.

Rõ ràng có gương mặt chỉ một giây dưới ống kính đã có thể thu hút mọi ánh nhìn.

Vậy mà lại ba chìm bảy nổi, nhiều tài nguyên đáng lẽ nên thuộc về cậu đều không giữ lại được, chẳng hiểu sao lại rơi vào tay những người kém hơn.

Lý Đình Ngôn nói: "Cậu như bây giờ thật sự rất đáng tiếc."

Anh nói rất uyển chuyển, nhưng Lâm Sí hoàn toàn hiểu được ý anh.

Cậu trở mình, nằm ngửa ra nhìn Lý Đình Ngôn, nửa đùa nửa thật: "Anh thấy tôi sống thảm hại quá à?"

Lý Đình Ngôn không biết có nên gật đầu hay không.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!