Lâm Sí ngạc nhiên, đang định lên tiếng thì lưỡi khẽ động, hạt dưa trượt xuống theo gốc lưỡi khiến cậu bị sặc, ho như trời sắp sập.
Lý Đình Ngôn khẽ nhướng mày, đưa cho cậu một ly nước, bảo cậu uống để làm dịu cổ họng.
Lâm Sí uống một mạch hết nửa ly mới cảm thấy dễ chịu hơn, xoa xoa ngực, nhìn khuôn mặt điềm nhiên của Lý Đình Ngôn đối diện, trong lòng không khỏi tự mắng mình đúng là cứ thích chọc vào nỗi đau của người ta.
Hai tháng qua khi ở bên Lý Đình Ngôn, cậu vốn không để tâm mấy đến cái tên Hứa Mục.
Hồi đầu trò chuyện vài câu ở quán bar, sau lại đi dự đám cưới cùng Lý Đình Ngôn, tất cả chẳng qua vì tính cậu nhiều chuyện, lại thích lo chuyện bao đồng, nhưng sau khi nhiệt tình hóng hớt xong, cậu cũng chẳng nhớ đến người kia nữa.
Dù sao thì đâu liên quan gì đến cậu, chỉ là Lý Đình Ngôn có người trong lòng, đâu phải có người yêu, giữa cậu và Lý Đình Ngôn cũng chỉ là mối quan hệ thể xác thuần túy, không chen chân vào chuyện tình cảm của ai, cũng không phá hủy thanh danh ai.
Tâm thái của cậu rất ổn.
Nhưng điều đó không có nghĩa là cậu hoàn toàn không để ý đến cái tên Hứa Mục.
Lý Đình Ngôn và Hứa Mục là bạn thân nhiều năm, thường xuyên qua lại, nên thỉnh thoảng khi cậu và Lý Đình Ngôn ở khách sạn, sau khi xong chuyện nằm nghỉ bên cạnh, cậu vẫn có thể nghe thấy Lý Đình Ngôn gọi điện cho Hứa Mục.
Mỗi lần như vậy, cậu đều rất biết điều mà nằm im giả làm phông nền.
Nhưng cậu cũng từng lặng lẽ quan sát gương mặt nghiêng bình thản mà đè nén của Lý Đình Ngôn, rõ ràng rất giằng xé nhưng vẫn phải giả vờ thản nhiên đóng vai người bạn tốt, trong lòng cậu lại thấy có phần đồng cảm.
Nhìn xem.
Kết cục yêu trai thẳng là như thế đấy.
Mà trai thẳng này còn là bạn học và bạn thân nhiều năm, càng là quả báo trời giáng.
Thế nên Lâm Sí thường không chủ động nhắc đến Hứa Mục để tránh khiến đối phương khó chịu, đây là một phẩm chất tốt đẹp của con người.
Hôm nay hoàn toàn là cậu vô tình mà thôi.
Cậu lau khóe môi, lầm bầm, "Đúng là trùng hợp, không ngờ sở thích của Hứa Mục lại gần gũi bình dị ghê."
Lý Đình Ngôn khẽ bật cười.
Anh nhận ra Lâm Sí đang cố ý tránh nhắc đến chuyện kia, nhưng thật ra anh không ngại khi nhắc đến Hứa Mục.
Có gì đâu mà phải tránh?
Ngay từ lần đầu gặp nhau, Lâm Sí đã biết chuyện anh đơn phương thảm thương như thế nào rồi.
Lâm Sí biết tất cả nỗi đau thầm kín, những tâm sự tối tăm của anh, ở một khía cạnh nào đó, chỉ khi đối diện với Lâm Sí, anh mới có thể thẳng thắn nhắc đến Hứa Mục mà không cần che giấu.
Anh nói: "Hứa Mục thích mấy quán ăn nhỏ kiểu này, hồi học đại học thường lôi bọn tôi đi ăn ở mấy tiệm cậu ấy mới phát hiện ra, mấy khu quanh trường đại học đều bị cậu ấy ăn sạch cả rồi."
Lúc Lý Đình Ngôn nói những lời ấy, không biết có phải đang nhớ lại một khoảnh khắc nào đó trong quá khứ hay không mà ánh mắt thoáng hiện một lên chút trầm lặng.
Đúng lúc này, nhân viên phục vụ mang nồi cháo ra, các món ăn đã gọi cũng được xếp ngay ngắn trên kệ bên cạnh, hơi nóng bốc lên nghi ngút, làm dịu đi nét mặt của cả hai người.
Lâm Sí vừa hờ hững dùng đũa gắp sò trắng và tôm thả vào nồi vừa tiếp tục quan sát Lý Đình Ngôn.
Giờ đã qua ba bốn tháng kể từ ngày cậu cùng Lý Đình Ngôn đi dự đám cưới.
Cậu vẫn còn nhớ rõ cảnh tượng hôm đó, hành lang trải đầy hoa tươi rực rỡ, cô dâu xinh đẹp kiều diễm cùng nụ hôn khi trao lời thề nguyện.
Tính tò mò chết tiệt trong lòng cậu lại trồi lên cùng tiếng sôi ùng ục trong nồi lẩu.
Thấy dáng vẻ Lý Đình Ngôn hình như cũng không quá phản cảm khi nhắc tới Hứa Mục, cậu bèn hỏi thêm: "Vậy sau đám cưới đó, anh còn gặp Hứa Mục lần nào không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!