Mãi đến khi đang trên đường đến khách sạn, Lý Đình Ngôn mới có thời gian nhìn kỹ bức ảnh Lâm Sí gửi cho mình.
Một buổi chiều nắng sáng lại nhận được một tấm hình như vậy, rõ ràng là một kiểu trêu chọc, khiêu khích có chủ đích.
Mà anh cũng chẳng có ý định phủ nhận ha. m m. uốn của bản thân.
Anh dễ dàng mắc câu, trên đường đến khách sạn, tâm trạng cũng thoải mái hơn phần nào.
Anh và Lâm Sí đã qua lại được hai tháng, hai người vẫn đều đặn gặp nhau, không có bất kỳ trục trặc nào.
Một mối quan hệ bắt đầu từ một đêm tình cờ, kéo dài lâu đến vậy, ngay cả bản thân Lý Đình Ngôn cũng thấy bất ngờ.
Nhưng Lâm Sí rất thú vị, ngoại hình nổi bật, tính cách hoạt bát, hơi bướng bỉnh, cũng có chút kiêu ngạo, cậu giống như một ngọn lửa, rực rỡ mà không thể đoán trước, Mỗi lần gặp nhau, Lý Đình Ngôn đều cảm thấy bị lôi kéo, thậm chí đôi lúc còn tạm quên cả những lo toan thường ngày.
Vì vậy, anh vẫn chưa nhắc đến chuyện kết thúc.
Đến khách sạn, Lý Đình Ngôn lên tầng 13, đi tới căn phòng quen thuộc, anh đẩy cửa bước vào, vòng qua lớp cửa ngăn trong, quả nhiên thấy Lâm Sí đang ngồi đó đợi anh.
Cậu không hề tỏ ra khách sáo.
Trên người khoác một chiếc áo choàng tắm bằng lụa trắng rộng mà lỏng, chỉ che lấy nửa người, để lộ xương quai xanh, vai gầy, eo thon và cả phần lưng trắng muốt.
Mặc mà như không mặc.
Tư thế có vẻ tùy ý, nhưng ánh mắt lại trong veo như sương núi, ánh mắt cậu hồn nhiên, nửa như cười nửa như không nhìn Lý Đình Ngôn.
Một người như vậy chờ sẵn trong phòng, đúng là khiến người ta khó mà giữ được lý trí.
Ánh mắt Lý Đình Ngôn khẽ lay động.
"Anh đến muộn thế." Lâm Sí ban nãy còn đang xem tạp chí thời trang, thấy anh đến thì xoay người ngồi dậy, chiếc áo choàng đã lỏng, theo động tác mà trượt xuống vài phân, như thể sắp rơi khỏi vai.
Lý Đình Ngôn bước tới, kéo áo choàng giúp cậu, đồng thời đưa cho cậu một chiếc túi giấy màu hồng nhạt, nhìn qua trông vô cùng đáng yêu.
"Trên đường tiện mua ít bánh donut và trà sữa nên mất chút thời gian."
Vừa nãy rõ ràng anh đã rời khỏi công ty rồi, vậy mà Lâm Sí lại đột ngột nhắn tin, nói muốn ăn món mới ra mắt của một cửa hàng nổi tiếng gần công ty anh, bảo anh tiện đường mua giúp.
Thật ra hoàn toàn không tiện đường chút nào.
Tài xế đã lái xe đi được một đoạn rồi, vậy mà anh vẫn bảo tài xế quay đầu lại, hơn nữa vì không nhờ trợ lý xếp hàng trước, cuối cùng anh đành phải bỏ tiền để nhờ một khách hàng chia lại một phần.
Cũng vì thế nên bây giờ anh mới có thể đưa túi đồ cho Lâm Sí.
"À, cảm ơn anh." Lâm Sí vui vẻ nhận lấy, mở hộp ra, vừa thấy bánh donut bên trong liền tỏ ra rất hài lòng.
Cậu chọn một chiếc phủ đầy đường bột, ăn một miếng rồi lộ vẻ thỏa mãn.
Một ít đường còn dính lại trên môi cậu, bị cậu thè lưỡi ra liếm.
"Dạo này cậu không giảm cân nữa à, ăn nhiều calo thế này sao?" Lý Đình Ngôn hỏi.
Từ lúc quen biết đến giờ, tuy Lâm Sí không đến mức ăn kiêng nghiêm ngặt nhưng luôn ăn uống rất lành mạnh, cách ngày lại thấy cậu đi tập gym.
Ít khi thấy cậu buông thả bản thân như bây giờ.
"Thỉnh thoảng cũng phải ăn một bữa gian lận chứ," Lâm Sí nói đầy hùng hồn, "Ngày nào cũng trứng luộc với salad trộn ức gà, ai mà chịu nổi?"
Cũng phải thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!