Chương 8: Danh thiếp

Lần này khi Lâm Sí tỉnh lại, toàn thân cậu còn đau nhức hơn cả lần trước.

Ánh nắng xuyên qua lớp rèm cửa chiếu thẳng lên mặt, cậu khẽ rên hai tiếng đầy đau đớn.

Lúc mơ màng, cậu nghĩ, tối qua mình quên kéo rèm sao, sáng sớm gì mà chói mắt quá vậy, cậu vừa nghĩ vừa đưa tay tìm điện thoại, nhưng không nhận ra mình đang nằm trên ghế sofa, nửa người nghiêng hẳn ra ngoài, suýt nữa là trượt ngã xuống đất.

Một đôi tay từ bên cạnh đưa ra, đỡ lấy cậu...

Lâm Sí lập tức tỉnh hẳn, cố gắng mở mắt ra, đập vào mắt là một đôi mắt đen như mực.

"A…"

Cậu r. ên rỉ một tiếng, vừa nhìn rõ gương mặt của Lý Đình Ngôn thì lý trí cũng lập tức quay về.

Cậu nhớ ra rồi.

Tối qua cậu bị d. ục vọ. ng làm lu mờ lý trí, dẫn Lý Đình Ngôn về nhà, hai người gần như quấn lấy nhau cả đêm, thậm chí còn chẳng vào phòng, cứ thế ôm nhau ngủ luôn trên sofa.

May mà ghế sofa của cậu đủ lớn, vốn cũng được dùng như giường, trên đó còn trải một chiếc chăn to, phòng khi bạn bè qua đêm ngủ lại.

Chỉ là tư thế hiện tại hơi ngượng.

Lý Đình Ngôn lại nhẹ nhàng đặt Lâm Sí nằm lại lên ghế sofa.

Quả thật tối qua hai người không kéo rèm, chỉ khép hờ một nửa, giờ ánh sáng ban ngày tràn vào quá chói, hôm qua vì bị cảm xúc chi phối, trong phòng lại tối om nên chẳng ai để ý nhà cửa lộn xộn ra sao.

Còn bây giờ, mọi thứ trong phòng khách đều phơi bày không sót thứ gì.

Tạp chí vứt lung tung trên bàn, chai rượu chưa khui rơi dưới gầm sofa, cốc nước đặt lung tung khắp nơi, áo khoác vo tròn thành cục, áo ngoài treo tạm trên lưng ghế…

Với tư cách là một người đàn ông độc thân, căn phòng này không đến mức bẩn thỉu, ít nhất sàn nhà và mặt bàn vẫn sạch sẽ vì mỗi tuần cậu đều dọn dẹp, nhưng nói là ngăn nắp thì hoàn toàn không tới.

Lý Đình Ngôn cúi người nhặt quả bóng tennis lăn đến bên chân mình, đặt lại lên bàn.

Lâm Sí ngồi dậy từ ghế sofa, lúc này mới thấy hơi xấu hổ, đưa tay gãi mũi.

Cậu phát hiện Lý Đình Ngôn không biết từ lúc nào đã thay một bộ quần áo mới, còn đồng hồ trên tường đã chỉ mười giờ.

Theo lý mà nói, Lý Đình Ngôn tỉnh dậy có thể rời đi, hai người không phải người yêu, không cần thiết phải chờ đối phương tỉnh lại.

Lâm Sí quấn chăn quanh người, giọng khàn khàn.

"Anh dậy lâu chưa?" Cậu hỏi.

"Cũng không lâu lắm, chỉ sớm hơn cậu một tiếng thôi."

Lý Đình Ngôn đi đến chiếc tủ cạnh cửa, xách một túi đồ đặt lên bàn trước mặt Lâm Sí.

Anh nói: "Vừa rồi tôi bảo thư ký mang quần áo và bữa sáng đến, nếu cậu không định ngủ tiếp thì mau rửa mặt rồi ra ăn đi."

Lâm Sí vẫn còn hơi ngơ ngác, gật gật đầu.

Cậu ngẩn người vài giây rồi đứng dậy, chiếc chăn tuột xuống, để lộ thân hình cao gầy săn chắc, làn da mịn màng như lụa, nhưng trên vai và lưng lại đầy dấu vết xanh đỏ.

Ánh mắt của Lý Đình Ngôn dừng lại nơi hõm eo của Lâm Sí một lát rồi âm thầm dời đi.

Thật kỳ lạ.

Tối qua khi đối mặt thân thể tr. ần tr. ụi của Lâm Sí, anh hoàn toàn không thấy ngại ngùng, vậy mà lúc này, trong ánh sáng rõ ràng của ban ngày, khi đứng trong căn phòng tràn đầy hơi thở cuộc sống của đối phương, anh lại có cảm giác như đang xâm phạm vào lãnh địa riêng tư của người khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!