Vì chuyện vừa rồi, cuối cùng Lâm Sí vẫn không tránh khỏi bị mắng một trận.
Nhưng cậu cũng không định làm ở đây lâu dài, ngày tốt không bằng chọn ngày này, cậu cũng chẳng cần tiền lương tháng này nữa, dứt khoát nghỉ việc luôn trong hôm nay.
Quản lý có hơi bất ngờ, suy nghĩ vài giây rồi cũng gật đầu đồng ý: "Nếu cậu thật sự muốn nghỉ thì tôi cũng không giữ lại, cứ tính lương theo số ngày cậu đã làm đi."
Ông ta biết chuyện xảy ra tối nay, cũng không muốn làm khó Lâm Sí, lúc tuyển cậu vào làm, Lâm Sí đã nói trước là có thể sẽ không làm lâu, chẳng qua khi đó hội sở thiếu người, mà Lâm Sí lại từng có kinh nghiệm làm phục vụ cao cấp, khuôn mặt cũng ưa nhìn, hợp làm mặt tiền nên mới nhận vào.
Lâm Sí ở hội sở này cũng chẳng có đồ đạc riêng gì, đến giờ tan làm, cậu cố ý đi chào tạm biệt tổ trưởng cảm ơn vì lúc nãy đã giúp mình rồi xách chiếc ba lô nhỏ rời đi.
Tổ trưởng cũng không tiễn cậu ra tận cửa, vẫn giữ dáng vẻ nghiêm nghị thường ngày, chỉ khẽ gật đầu với cậu, nói: "Vậy cậu tự lo cho mình nhé, tạm biệt."
Lâm Sí ra cửa sau của hội sở lấy chiếc xe đạp của mình, chiếc mô tô cũ của cậu đang mang đi sửa, chiếc xe đạp này là cậu mượn của hàng xóm.
Cậu dắt xe đi trên đường, nghĩ bụng, tuy làm công việc này không được vui vẻ lắm, nhưng các cấp trên lại khá tốt.
Nói cho cùng thì vận may của cậu cũng không tệ, dù sinh ra chẳng được cầm lá bài đẹp nào, nhưng qua mỗi giai đoạn trong đời, dường như vẫn luôn có một hai người tốt bụng chìa tay ra giúp.
Nghĩ đến đây, tâm trạng cậu lại khá lên, chống chân leo lên xe, định lượn lờ đạp về nhà, tiện thể ghé đâu đó ăn khuya.
Nhưng cậu vừa đạp được vài giây thì "bùm", chiếc xe đạp xịt lốp.
Lâm Sí vội chống một chân xuống đất, may mà không ngã khỏi xe, nhưng nhìn bánh xe xẹp lép dưới chân, cậu trợn hết cả mắt.
Đệt.
Vừa mới thấy mình vẫn còn chút may mắn thì bị vả mặt ngay và luôn vậy sao?
Quá mất mặt rồi đấy.
Lâm Sí trừng mắt nhìn chiếc bánh xe xẹp lép một lúc lâu.
Bốn phía vắng lặng không một tiếng động, chắc chắn cũng chẳng còn cửa hàng sửa xe nào mở, Lâm Sí thở dài, nghĩ bụng không còn cách nào khác, chỉ có thể dắt bộ về thôi.
Vừa định chấp nhận số phận thì một chiếc Phantom màu đen bên đường lặng lẽ chạy đến, rõ ràng con đường này rộng thênh thang, vậy mà tài xế lại dừng xe ngay bên cạnh cậu, còn bíp còi một cái.
Lâm Sí quay đầu lại, đúng lúc thấy cửa kính phía sau từ từ hạ xuống, lộ ra gương mặt của Lý Đình Ngôn.
Trăng đã leo đến giữa trời.
Khắp nơi lặng như tờ, con đường rộng rãi chỉ còn tiếng xào xạc của hàng cây ngô đồng, bóng lá lay động chập chờn, vài chiếc lá rụng bị đè dưới bánh xe đạp.
Gương mặt Lý Đình Ngôn như được phủ một tầng trăng, hàng mi dài và rậm đổ xuống một mảng bóng mờ trên khuôn mặt anh.
Trông anh bây giờ khác hẳn với lúc ở sảnh lớn tối nay, vẫn không có biểu cảm gì, nhưng lại có vẻ dịu dàng hơn nhiều.
Anh hỏi Lâm Sí: "Cậu có muốn tôi đưa về một đoạn không?"
Lâm Sí nhìn Lý Đình Ngôn, khẽ nhướng mày. Đêm khuya yên tĩnh như vậy, bỗng nhiên lại gặp người này, thật sự khiến cậu bất ngờ.
Tối nay cậu thấy Lý Đình Ngôn đi lướt qua mà không thèm liếc mình lấy một cái, còn tưởng anh cố tình tránh mặt mình, cậu cũng hiểu, vì bản thân cậu cũng chẳng có ý định dây dưa gì với bạn giường cũ.
Không ngờ giữa đêm khuya thanh vắng, khi cậu còn đang kéo lê chiếc xe đạp cồng kềnh, người kia lại giống như hiệp sĩ tình cờ đi ngang mà xuất hiện.
Cậu nhìn anh, uể oải nói: "Vậy xe đạp của tôi phải làm sao đây, cái xe này là mượn của hàng xóm, mai tôi còn phải trả người ta nữa."
Ánh mắt Lý Đình Ngôn dừng lại trên chiếc xe đạp màu đỏ, nói gì đó với tài xế.
Chưa đến vài giây, tài xế đã bước xuống, lịch sự nói muốn giúp Lâm Sí cất xe đạp lên ghế sau, vừa nói, anh ta vừa đưa tay định cầm lấy chiếc xe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!