Lúc Lý Đình Ngôn rời khỏi khu dân cư nhà Lâm Sí, anh hoàn toàn không nghĩ sau này còn có thể gặp lại cậu.
Đó chỉ là một đoạn ngắt ngắn ngủi trong cuộc sống của anh, như vết bánh xe in trên nền tuyết, đến khi trời sáng sẽ tan biến không dấu vết.
Lâm Sí cười rất đẹp, nhất là lúc ngồi trên đùi anh, dáng vẻ vừa gợi cảm lại vừa táo bạo, khi ánh nắng chiếu vào phòng, cậu để trần nửa người trên, làn da trắng mịn như lụa, lấp lánh như kim cương.
Mỹ mạo, ngông nghênh, tính cách lại thú vị.
Thật sự rất khó quên.
Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Chuyện Hứa Mục kết hôn đúng là đã khiến anh chấn động không nhỏ, nhưng không đến mức khiến anh thay đổi hoàn toàn tính cách, đắm chìm trong tửu sắc hay cố chấp tìm kiếm một đoạn tình cảm tiếp theo.
Một cuộc gặp gỡ chóng vánh như vậy là vừa đủ.
Tựa một giấc mộng xuân thoảng qua, khi tỉnh lại chỉ còn nhớ cảm giác cánh hoa lướt qua kẽ tay.
Thế nhưng, vận mệnh thường không đi theo lối mòn...
Lâm Sí đứng thẳng người, đang nghe tổ trưởng dặn dò. Cậu mặc áo sơ mi trắng cùng áo gile, quần dài thẳng nếp, tuy chỉ là đồng phục nhưng lại ôm dáng sát người, khiến thân hình cậu hiện rõ mồn một.
Nghe tổ trưởng điềm nhiên chỉ ra sai sót của mọi người trong tuần qua, cậu thầm thở dài trong lòng, nghĩ rằng mình đúng là không hợp với công việc này, đợi đến khi lĩnh lương tháng này, cậu sẽ nghỉ việc, nếu cứ làm tiếp, cậu sợ mình sẽ bị giảm thọ mất.
Lâm Sí mới đến hội sở tư nhân này làm việc được hai mươi ngày, gần đây cậu hơi túng tiền, tháng trước ít việc, có sự kiện đã hẹn trước nhưng lại bị hủy vào phút chót, trong khi cậu vẫn phải trả tiền thuê nhà và đóng học phí lớp khiêu vũ, tài chính lập tức trở nên eo hẹp.
Vừa hay có bạn bè giới thiệu, nói có một hội sở tư nhân đang tuyển nhân viên phục vụ, tuy chỉ là việc đơn giản, nhưng vì là hội sở cao cấp, khách đến đều là người có tiền có thế, mức lương cũng không nhỏ.
Bình thường chắc chắn Lâm Sí chẳng thèm nghĩ đã từ chối ngay, nhưng một đồng tiền cũng có thể làm khó anh hùng, nhìn bảng sao kê trên thẻ tín dụng, nghe nói nửa tháng trả lương một lần, cậu liền thu xếp hành lý tới đây ngay.
Cuối cùng tổ trưởng cũng kết thúc bài dạy dỗ, tuyên bố mọi người được đi nghỉ ngơi.
Lâm Sí lén kéo lỏng cà vạt, thở phào một hơi.
Đúng như bạn cậu nói, công việc ở đây cũng không quá vất vả, mà cậu lại chỉ là nhân viên phục vụ, chẳng cần kỹ năng gì đặc biệt, đồng nghiệp thì có đủ kiểu người, nhưng cũng chẳng ai cố tình gây khó dễ.
Tuy nhiên bản tính cậu vốn phóng khoáng, không chịu được kiểu công việc nhàm chán như vậy, lại còn phải ngày nào cũng giữ khuôn mặt tươi cười, có lúc gặp phải vài khách say rượu quậy phá cũng chẳng được nổi giận, vẫn phải khách sáo, lịch sự, thật sự là làm khó cậu quá.
Lâm Sí liếc nhìn số tiền trong tài khoản, tính toán số tiền thuê nhà hai tháng tới đã đủ, càng quyết tâm nghỉ việc vào tháng sau.
Công ty quản lý của cậu vốn không quản chuyện nghệ sĩ nhận việc riêng, nhưng bản thân cậu cũng đâu có ý định tỏa sáng trong ngành phục vụ, kiếm tí là đủ rồi.
Nghĩ đến đây, tâm trạng của Lâm Sí lại khá hơn đôi phần, dù khi đứng làm vẫn thấy đau khổ, nhưng ít ra tâm lý cũng bình ổn hơn nhiều.
Mặc dù công việc này thật sự chẳng khác nào ngồi tù, nhưng ít nhất cũng có thời hạn đếm ngược...
Thời gian nghỉ ngơi kết thúc, Lâm Sí lập tức quay lại vị trí làm việc, đến tối, công việc trong hội sở dần trở nên bận rộn hơn.
Tuy số lượng phòng riêng ở hội sở có hạn, mỗi ngày tiếp đón không nhiều khách, nhưng khi đêm xuống, siêu xe vẫn nối đuôi nhau dừng trước cổng như dòng nước chảy.
Lâm Sí đi theo đàn anh làm công tác chuẩn bị trước bữa ăn, mãi mới bận xong thì lại bị người ta vỗ vai gọi đi, nói có thuốc mà một vị khách cần đã được chuyển đến, bảo cậu ra cổng trước nhận giúp.
Lâm Sí lập tức chạy đi làm chân sai vặt.
Cậu đi tới cổng, nhận đồ từ tay một người đàn ông trung niên, vừa xoay người định rời đi thì ánh mắt chợt nhìn thấy một chiếc xe rất quen đang dừng trước cửa.
Biển số đuôi là 07.
Lâm Sí nheo mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!