"Hai phần súp cá hồi bao nhiêu tiền vậy?"
Lâm Sí dùng thứ tiếng Phần Lan lộn xộn, vừa nói vừa ra hiệu loạn cả lên với ông chủ ở chợ.
Đối diện cậu là một ông chú để râu quai nón, tuổi đã cao, thân hình mập mạp, cao lớn vạm vỡ, vẻ mặt khá dữ dằn.
Còn Lâm Sí thì mặc một chiếc áo lông đen, đôi chân dài, gầy gò thẳng tắp, quàng một chiếc khăn đỏ và đội mũ đỏ, rõ ràng chiều cao không kém mấy, nhưng lại như nhỏ đi một vòng.
Thế nhưng ông chủ cũng rất chăm chú nghiêng tai lắng nghe, mãi mới hiểu ra.
"29 euro!"
Lý Đình Ngôn đứng bên mỉm cười nhìn cảnh này.
Lần này anh mới biết Lâm Sí hóa ra biết một chút tiếng Phần Lan, từng học online một tháng với giáo viên, còn lại đều là tự học.
Vốn từ mà cậu nắm được chắc chỉ mới đạt trình độ mẫu giáo.
Nhưng Lâm Sí lại cực kỳ đắc ý, hễ có cơ hội là nhất định phải nói tiếng Phần Lan với người ta, chẳng thèm để tâm rằng Bắc Âu là nơi tụ họp của hội người hướng nội, cậu thì khoa tay múa chân, nói thao thao bất tuyệt.
Lý Đình Ngôn lại uống một ngụm cà phê, cà phê nóng hổi giữa cái lạnh giá rét mang lại một cảm giác mãn nguyện lạ kỳ.
Anh nhìn ra bến cảng đóng băng phía trước, hải âu bay lượn lên xuống giữa lan can và mặt biển.
Bây giờ là hơn mười giờ sáng, mùa đông ở Phần Lan ảm đạm vô cùng, trời vẫn còn lờ mờ, khách du lịch và dân địa phương đều không nhiều, nhưng tâm trạng anh lại vô cùng thanh thản.
Đây là ngày thứ sáu trong tuần trăng mật của anh và Lâm Sí.
Vì lý do công việc, bọn họ đã đi khắp nơi trên thế giới nên cũng không còn quá hào hứng với chuyện du lịch, thay vào đó càng để tâm đến việc được ở bên ai hơn.
Cho nên sau khi kết hôn, họ ở lại Helsinki để tận hưởng kỳ nghỉ.
Giống hệt như những người dân bản địa, chẳng có mục tiêu gì cụ thể, cũng chẳng buồn đi tìm danh lam thắng cảnh để chụp hình check
-in, chỉ đơn giản là phơi nắng dù nắng không mấy rực rỡ, uống cà phê, nắm tay nhau đi trên những con phố phủ đầy tuyết.
Thế nhưng đây lại là quãng thời gian yên bình và hạnh phúc nhất suốt gần ba mươi năm qua của Lý Đình Ngôn.
Chẳng bao lâu sau, Lâm Sí mang về hai phần súp cá hồi, bên cạnh còn có thêm một chiếc bánh mì nướng.
"Khi nãy ông chú còn khen tiếng Phần Lan của em giỏi đấy." Lâm Sí vênh váo khoe khoang với Lý Đình Ngôn.
Lúc nãy cậu mua súp cá hồi rồi tán gẫu với ông chủ vài câu, ông chủ kia tuy vẻ ngoài to lớn có vẻ khó gần, nhưng lại vô cùng thân thiện, cũng rất bao dung với khách du lịch nói tiếng chưa sõi.
Lý Đình Ngôn lại mỉm cười.
"Ừm," Anh cũng mù quáng tâng bốc theo, "Anh cũng thấy em nói trôi chảy hơn trước nhiều, dù sao thì môi trường bản xứ cũng ảnh hưởng lớn đến khả năng ngôn ngữ."
Lâm Sí nghe câu này cực kỳ lọt tai.
Cậu cất giọng dõng dạc, "Em cũng thấy thế, ở thêm vài năm nữa có khi em đi làm phiên dịch cũng được ấy chứ."
Súp cá hồi rất ngon, bên trong có kem béo, hành tây, khoai tây… Lâm Sí còn xé nhỏ bánh mì ra rồi chấm vào súp để ăn.
Gió mùa đông lạnh căm thổi táp vào mặt, nhưng cả cậu và Lý Đình Ngôn đều không phải người sợ lạnh, lại mặc đồ khá dày nên chẳng mấy bận tâm.
Húp thêm một ngụm súp cá hồi nóng hổi, Lâm Sí còn thấy hơi ấm lên.
"Em từng đến Helsinki một lần, cũng uống súp cá hồi, nhưng ở trong một nhà hàng nào đó, cảm giác không ngon bằng ở đây." Lâm Sí nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!