Chương 5: Tạm biệt

"Làm sao đây?"

Sau nghi thức lễ cưới là tiệc cocktail tự do, Lâm Sí ôm bó hoa cưới trong tay, vẻ mặt vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ.

Vừa rồi vào cuối buổi lễ, cô dâu theo truyền thống ném bó hoa, cậu không kịp phòng bị thì đã bị bó hoa rơi trúng đầu, choáng cả người, khách mời xung quanh lập tức vỗ tay rần rần vì cậu, khiến cậu không biết nên khóc hay cười, cực kỳ lúng túng.

Cậu còn định tặng lại bó hoa cho mấy cô gái trẻ khác, nhưng các cô vừa cười vừa né ra như đang chơi bóng né, ai nấy đều xua tay lia lịa.

Cuối cùng vẫn là cô dâu phải ra mặt ngăn lại.

"Bó hoa trúng ai thì là của người đó, không được nhường đâu," Triệu An Chân vừa cười vừa nói, liếc nhìn Lâm Sí và Lý Đình Ngôn đang đứng cạnh nhau, ánh mắt mang ý trêu chọc, "Đây là ý trời đấy nhé, anh phải giữ kỹ vào."

Lâm Sí và Lý Đình Ngôn nhìn nhau một cái, chỉ đành bất lực thở dài, cười khổ lắc đầu, không thể làm cô dâu mất mặt giữa đám đông, cậu đành phải ngoan ngoãn nhận lấy.

Thế nên bây giờ cậu và Lý Đình Ngôn đang ngồi dưới một gốc cây trong sân, xem như trốn vào góc khuất giữa đám đông, trong tay cậu vẫn ôm bó hoa cưới phối từ cát tường trắng, hoa hồng phấn và kim ngư thảo, sắc trắng và hồng hòa quyện, điểm xuyết vài chiếc lá xanh, trông rất đẹp.

Lâm Sí nói: "Thế này là sao đây, lễ cưới chỉ có một bó hoa mà lại bị một khách mời qua đường như tôi chụp trúng. Nếu không gặp anh, tôi căn bản đâu có mặt ở đây."

Lý Đình Ngôn nhìn vẻ mặt rối rắm của Lâm Sí, cũng không nhịn được bật cười, giọng điệu mang theo chút trêu chọc: "Theo phong tục, người bắt được hoa cưới sẽ là người tiếp theo kết hôn. Có khi mảng này cậu may mắn hơn người ta đấy."

"Thôi đi," Lâm Sí rùng mình một cái, mặt tỏ vẻ không dám nhìn, "Tôi là gay thì kết hôn cái gì." Cậu nghi ngờ nhìn Lý Đình Ngôn, "Chẳng lẽ anh còn muốn kết hôn?"

Nếu vậy thì cậu sẽ mắng người luôn cho coi.

Lý Đình Ngôn lắc đầu, nhắc nhở cậu: "Ở nước ngoài thì hợp pháp rồi, cũng có nhiều cặp đồng tính đăng ký kết hôn ở đó mà."

"Cũng chẳng thể nào," Lâm Sí nói, "Dù có thể kết hôn thì tôi cũng là người theo chủ nghĩa không kết hôn, với lại, tôi chưa từng yêu ai thật lòng, sao có thể yên ổn mà đeo nhẫn cưới được."

Những mối quan hệ trước đây của cậu đều không chính thức, chỉ là những cuộc đồng hành ngắn ngủi, thậm chí cậu còn nói rõ với đối phương rằng họ không phải người yêu, trong thời gian duy trì quan hệ, cậu sẽ không lăng nhăng, không phản bội, nhưng cũng không thể trao cho ai tình yêu thành kính.

Bởi cậu quá dễ chán.

Với tuổi trẻ, ngoại hình và tính cách nổi bật như cậu, cậu sinh ra là để chiếm hết lợi thế trong tình trường.

Lý Đình Ngôn cũng không ngạc nhiên trước lời của Lâm Sí.

Lâm Sí nhìn qua đúng là kiểu người như thế, tựa như một làn khói nhẹ nhàng lững lờ, đến rồi đi tự do, người khác chỉ có thể nắm giữ trong chốc lát chứ không bao giờ giữ lại được cho riêng mình.

Anh không hỏi thêm nữa.

Ngược lại, Lâm Sí lại nhìn về phía Hứa Mục đang khiêu vũ với cô dâu, đột nhiên hỏi: "Thật ra tôi cũng rất tò mò, rốt cuộc là tại sao anh lại thích Hứa Mục, anh từng mơ sẽ kết hôn với anh ta à?"

Ánh mắt cậu sáng rực, chăm chú nhìn Lý Đình Ngôn.

"Thứ lỗi cho tôi nói thẳng nhé, anh ta trông cũng đẹp trai đấy, tính cách cũng không tệ, nhưng cũng chỉ đến thế thôi. Tôi không có ý xúc phạm gì anh ta đâu, chỉ là suốt ngần ấy năm, chẳng lẽ anh chưa từng gặp ai tốt hơn sao? Tại sao cứ mãi không buông được?"

Lý Đình Ngôn khựng lại.

Ánh mắt anh hướng về phía trước, nơi Hứa Mục đang khiêu vũ cùng cô dâu. Người luôn e dè, ít nói như anh ta lúc này lại ôm lấy cô dâu của mình, trên mặt là tình ý đong đầy, chẳng chút che giấu mà bày tỏ yêu thương.

Anh không ngại chia sẻ với Lâm Sí, nhưng ngay cả chính bản thân anh cũng không thể nói rõ ràng: "Tôi cũng chẳng thể nói rõ thích là gì nữa. Nhưng thời còn là học sinh, cậu ấy đã giúp tôi rất nhiều, lúc trước tính tôi khá tệ, sức khỏe cũng yếu, có một thời gian dài rất khốn khổ, nhưng cậu ấy vẫn luôn đến thăm tôi, dù tôi hay nổi nóng, thô lỗ, đối xử không ra gì, cậu ấy cũng chẳng để tâm, sẽ nhặt lại sách vở tôi ném dưới đất, lần sau vẫn mang cờ vây đến rủ tôi chơi cờ."

Tình cảm anh dành cho Hứa Mục ngoài rung động thì phần nhiều là sự ngưỡng mộ thuở niên thiếu, giống như ánh sáng chiếu qua tán cây, lấp loáng trên đề thi trong lúc anh đang làm bài tập, tựa thứ ánh sáng trong trẻo và sinh động ấy.

Anh nói: "Cậu ấy giống như một quả táo treo bên ngoài cửa sổ của tôi, ngày nào tôi cũng nhìn thấy, tôi biết rõ đó là táo nhà hàng xóm, nhưng bởi vì luôn thấy nó, nên trong lòng mãi chẳng buông được, đến lúc nhận ra thì đã trôi qua từng ấy năm rồi."

"Nhưng tôi chưa bao giờ mơ tưởng đến việc giữa tôi và cậu ấy sẽ có kết quả gì, càng không dám nghĩ đến một lễ cưới." Lý Đình Ngôn không chớp mắt, như một vị phán quan lạnh lùng tự phán quyết chính mình: "Tôi rất rõ ràng, tôi và cậu ấy không có khả năng."

Lâm Sí nghe vậy, trong lòng thoáng rung động.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!