Chương 47: Chia ly

Lâm Sí nói xong câu đó, tiếng hít thở của Lý Đình Ngôn dường như cũng nặng nề hơn vài phần.

Nhưng cậu không định nghe anh trả lời, chỉ nói: "Tạm biệt, Lý Đình Ngôn, anh bảo trọng." Rồi dứt khoát cúp máy.

Thế nhưng sau khi cúp máy, cậu lại ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào điện thoại.

Không biết từ khi nào, Hoắc Vũ Ngưng đã lặng lẽ quay lại ngồi đối diện.

Phòng chờ vốn không có mấy người, yên tĩnh đến mức không tránh khỏi việc nghe được vài câu vụn vặt trong cuộc trò chuyện vừa rồi của Lâm Sí.

Huống hồ, từ lúc Lâm Sí nói muốn chuyển ra khỏi nhà Lý Đình Ngôn và định cư ở nước ngoài một thời gian, cô cũng đã đại khái đoán ra kết cục giữa hai người.

Cô lấy một viên kẹo mơ từ hộp đồ ăn vặt, vừa bóc giấy gói vừa không quên giơ ngón cái với Lâm Sí.

"Quá dứt khoát."

Cô nói tới thái độ cuối cùng của Lâm Sí.

"Vốn dĩ dân thường như chúng ta không hợp với mấy chuyện yêu đương cùng giới nhà giàu đâu, em xem, sự nghiệp vẫn hơn, vừa có danh vừa có tiền, sau này nổi tiếng khắp thế giới, em tha hồ mà…"

Cô vốn định an ủi Lâm Sí.

Nhưng khi bóc xong viên kẹo bỏ vào miệng, vừa ngẩng đầu lên lại sững người.

Vì cô nhìn thấy hốc mắt Lâm Sí đã đỏ hoe.

Lâm Sí khóc nhưng không hề chật vật, chỉ là viền mắt hơi ửng đỏ, trên mặt thậm chí chẳng có biểu cảm gì.

Nếu không phải có vệt nước trên má thì trông không khác gì bình thường.

Thế nhưng đó đúng là hai hàng nước mắt.

Mọi lời của Hoắc Vũ Ngưng bỗng nghẹn lại trong cổ họng.

Cô quen Lâm Sí nhiều năm như vậy.

Đã từng thấy Lâm Sí bị bắt nạt khi còn là người mới, từng thấy cậu bị quấy rối, từng thấy cậu lúng túng, sống trong căn nhà dột nước nhưng vẫn không quên rót rượu vào ly thủy tinh mời cô uống.

Cô từng thấy Lâm Sí sa sút, thất vọng, cũng từng thấy cậu vui mừng, phấn khởi.

Nhưng chưa bao giờ thấy Lâm Sí khóc.

Cảnh tượng đó khiến lòng cô trăm mối ngổn ngang.

Mà cũng chỉ trong một khoảnh khắc, giây tiếp theo, cô lặng lẽ giơ điện thoại lên, chụp Lâm Sí một tấm.

"Tách".

Đèn flash lóe lên, chiếu sáng khuôn mặt Lâm Sí.

"Chị làm gì thế?"

Lâm Sí dở khóc dở cười, không bi thương nổi nữa mà cạn lời nhìn Hoắc Vũ Ngưng.

Hoắc Vũ Ngưng ngắm bức ảnh trong tay.

"Xin lỗi nhé, khoảnh khắc hiếm có quá, không nhịn được phải lưu lại ấy mà," Cô không hề cảm thấy áy náy, "Đợi đến khi em nổi đình nổi đám, vài chục năm sau chị sẽ lén bán bức này cho giới truyền thông, đặt tên là Mối tình đầu vỡ nát."

Lâm Sí bị chọc cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!