Chương 46: Cậu bỏ trốn.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lâm Sí và Lý Đình Ngôn một trước một sau rời khỏi thư phòng, sau đó cùng ăn tối, rồi cậu trở về phòng mình.

Từ đầu đến cuối, nét mặt cậu đều rất bình tĩnh, bình thường Lâm Sí là người vui giận rõ ràng, lúc đùa lúc giận đều rất sinh động, nhưng lần này, Lý Đình Ngôn không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào trên gương mặt cậu.

Thậm chí cậu còn chơi một ván game Anipop1 trong lúc ăn cơm, để tiếng rất nhỏ, nhưng trong trò chơi vẫn vang lên tiếng "unbelievable" liên tục đầy sống động.

1 Hình minh họa game Anipop:

Đến khi ăn tối xong, Lâm Sí chuẩn bị về phòng thì Lý Đình Ngôn gọi cậu lại.

"Hử?"

Lâm Sí quay đầu.

Thật ra Lý Đình Ngôn cũng không biết mình gọi cậu lại để làm gì.

Là vì còn lời gì chưa nói sao?

Không phải, những gì cần nói anh đã nói hết trong thư phòng rồi.

"Không có gì."

Lý Đình Ngôn đáp.

Lâm Sí không khỏi cảm thấy anh thật kỳ quặc, nhưng thấy anh không có ý định nói thêm gì nữa, cậu cũng chẳng hỏi nhiều, lập tức quay người về phòng.

Lý Đình Ngôn đứng yên nhìn bóng lưng cậu khuất dần rồi mới quay về thư phòng.

Anh đẩy cửa sổ ra, bên ngoài trời đã tạnh, không khí lạnh ùa vào, gần như xua tan hết hơi ấm trong phòng.

Lý Đình Ngôn đứng trước cửa sổ, quần áo mỏng manh, anh châm một điếu thuốc phát ra tiếng động...

Ngày mùng bảy Tết, Lâm Sí thu dọn hành lý, cậu sắp phải ra nước ngoài làm việc, chuẩn bị bước vào chiến dịch tuần lễ thời trang, vô số ánh đèn flash và ánh mắt đang dõi chờ cậu.

Hoắc Vũ Ngưng cũng sẽ đồng hành cùng cậu.

Hôm cậu chuẩn bị ra sân bay, Lý Đình Ngôn lại đang ở một thành phố khác tham dự một hội nghị thượng đỉnh, gần như cách nửa Trung Quốc.

Lâm Sí còn thấy tin tức về sự kiện đó, trong ảnh, Lý Đình Ngôn mặc vest chỉnh tề, đứng giữa một nhóm người trung niên có vẻ ngoài nhạt nhẽo, nổi bật như cây tùng cây trúc, khí chất thanh lạnh như dòng suối trong, khiến người ta thấy thư thái dễ chịu.

Lâm Sí còn ngắm bức ảnh đó thêm một lúc, sau đó tiện tay lưu vào album ảnh.

Cậu giơ tay xem đồng hồ, đã một giờ rồi, chỉ một lúc nữa thôi Hoắc Vũ Ngưng sẽ tới đón cậu.

Cậu bèn đóng vali lại, kiểm tra hành lý lần cuối.

Những thứ cần mang đều đã mang đủ.

Trong căn phòng này vẫn còn thấm đậm hơi thở của Lâm Sí.

Nhưng trong tủ quần áo đã trống không, hộp trang sức vẫn còn lại vài món, đều là những món quà mà Lý Đình Ngôn từng tặng cậu, trong đó có chiếc vòng tay lấp lánh như vảy rắn đẹp mê hồn.

Lâm Sí kéo vali ra ngoài, người làm định xách giúp cậu nhưng bị từ chối.

"Không nặng đâu, tôi tự mang được."

Cậu lịch sự cười nhẹ, không buông tay, những người khác cũng hết cách, chỉ đành tiễn cậu ra đến tận cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!