Pháo hoa đã tắt từ lâu, chỉ còn hương mai nhàn nhạt hòa cùng chút mùi thuốc súng, lặng lẽ lan tỏa trong không khí.
Lâm Sí nhìn Lý Đình Ngôn bằng ánh mắt cháy bỏng.
Cậu là người tỏ tình, nhưng trên mặt lại không hề có vẻ sợ hãi hay do dự, mà giống như mỗi lần cậu bước lên sàn catwalk, tựa như thần linh giáng thế.
Dường như cậu không phải đến để cầu mong Lý Đình Ngôn chấp nhận, mà chỉ đơn giản là đến để tuyên bố điều đó.
Cậu nói: "Chắc anh thấy kỳ lạ lắm, cảm thấy lời tỏ tình này thật đường đột, bởi vì ngay cả tôi cũng không nói rõ được là tôi bắt đầu thích anh từ khi nào, lúc đầu, thật sự tôi không hề có chút động lòng nào với anh cả."
Nói đến đây, Lâm Sí khẽ bật cười.
Thú thật thì cậu cũng rất hoài niệm bản thân phóng khoáng khi trước, cậu từng không quan tâm trong lòng Lý Đình Ngôn chứa ai, cũng chẳng bận tâm ánh mắt anh nhìn cậu có mấy phần mập mờ.
Lý Đình Ngôn khi ấy chỉ là một bạn giường khiến cậu tạm hài lòng.
Ngoài chuyện trên giường, hai người bọn họ chẳng khác nào hai chiếc lá trôi nổi, bất cứ lúc nào cũng có thể bị dòng nước cuốn trôi về hai hướng khác nhau.
Nhưng đến bây giờ, khi Lý Đình Ngôn vẫn giữ vững ranh giới của mình, thì trên người cậu lại như mọc ra vô số nhánh cây, khao khát không ngừng được đến gần anh.
Thật mất mặt.
Lâm Sí nói tiếp: "Tôi bắt đầu nhận ra mình động lòng với anh, hình như chính là lần anh vội vã đến huyện Xương Ngọc, tôi vừa mở cửa ra đã nhìn thấy anh."
Đến bây giờ cậu vẫn còn nhớ khoảnh khắc cánh cửa mở ra, tim cậu như bị chấn động mạnh.
Lý Đình Ngôn nhìn cậu, đôi mắt sâu đen láy giống như mở đầu của một bộ phim, lại như đoạn kết của một câu chuyện khiến người ta không khỏi mơ màng suy tưởng.
"Thật ra anh không nên đến."
Lâm Sí cụp mắt xuống, nhưng khóe môi lại cong lên đầy bất đắc dĩ.
"Nếu anh không đến, tôi sẽ không mở cánh cửa căn nhà cũ đó ra, tôi là kiểu người chậm chạp, có khi sẽ mãi chẳng bao giờ nhận ra mình đã yêu anh."
"Thế nhưng anh lại đến, từ hôm đó, tôi bỗng hiểu ra tình cảm của tôi dành cho anh không hề đơn giản. Tôi muốn có được anh, chiếm lấy anh, biến anh thành của riêng tôi. Tôi đã nảy sinh quá nhiều ha. m mu. ốn với anh rồi."
Lý Đình Ngôn vẫn lặng lẽ lắng nghe, cho đến lúc này, đuôi lông mày anh mới khẽ động.
Ánh mắt anh cụp xuống, nhìn thấy ngón tay của Lâm Sí đang thả xuống, bị gió lạnh đông đến mức hơi ửng đỏ, nếu là trước kia, có lẽ anh đã nắm lấy tay Lâm Sí, kéo cậu vào trong nhà rồi.
Thế nhưng trong hoàn cảnh này, rõ ràng anh không thể làm gì cả.
Lý Đình Ngôn lại đưa mắt nhìn về phía Lâm Sí.
Ánh trăng rọi xuống bóng cây, lay động xào xạc trên mặt đất.
Lâm Sí mặc chiếc áo choàng ngủ màu lam thẫm có thêu hoa, chất vải mềm mại càng tôn lên làn da trong trẻo như ngọc, dáng người cao gầy, ngũ quan rực rỡ, đứng giữa khu vườn mùa đông cỏ cây vẫn còn xanh tốt trông như vị thần hoa giáng thế, ánh mắt cậu đậu lên ai, trong lòng người đó chắc chắn sẽ nổi lên một trận gợn sóng.
Lý Đình Ngôn cũng không ngoại lệ.
Từ ngày gặp nhau, anh vẫn luôn không thể thoát khỏi sức hút từ đôi mắt ấy.
Rõ ràng với tính cách của anh thì không thể chấp nhận được những lời mạo phạm như muốn chiếm lấy anh, giữ anh làm của riêng mà Lâm Sí nói.
Thế nhưng khi Lâm Sí nói ra, anh lại chỉ im lặng, thậm chí chẳng thể nào tức giận được.
Lâm Sí nhìn chằm chằm vào mấy cánh hoa cúc rủ trên cột hành lang, khẽ nói: "Thật ra tôi từng nghĩ đến việc kết thúc với anh, ngay cả bạn giường cũng không làm nữa, tôi cũng không muốn rơi vào lưới tình đâu, yêu đương chẳng có gì hay ho, vì một người khác mà cảm xúc bị ảnh hưởng, vì người đó mà say mê, vì người đó mà dao động, chuyện này thật đáng sợ.
Cho nên sau khi từ huyện Xương Ngọc trở về, tôi mới đề nghị chuyển ra ngoài."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!