Chương 42: Tỏ tình.

"Sao anh lại quay về rồi?"

Lâm Sí đi vào phòng cùng Lý Đình Ngôn, đôi môi đỏ hồng, không biết là vì hứng gió lạnh bên ngoài hay vì lý do khác, vừa bước vào đã hắt xì một cái.

Lý Đình Ngôn chỉnh nhiệt độ trong phòng cao thêm một chút.

Thật ra Lâm Sí chỉ hỏi cho có.

Hôm qua Lý Đình Ngôn đã nói sẽ về đón giao thừa với cậu, mà đúng ngay thời khắc giao thừa anh lại về thật, ngốc mới không hiểu ý anh.

Lâm Sí ngồi xếp bằng trên sofa, tay cầm tách trà gừng do nhà bếp mang lên, vừa được lợi vừa còn làm bộ làm tịch, cười trêu Lý Đình Ngôn: "Anh nói xem, nửa đêm rồi còn chạy về đây làm gì, không thấy phiền à, ngày mai anh còn phải đi thăm họ hàng với ông nội cơ mà."

Lý Đình Ngôn liếc cậu một cái.

Đúng là ngày mai anh phải quay lại thật.

Anh nới lỏng cà vạt, tỏ vẻ nghiêm túc, bình thản hỏi: "Vậy tôi quay về nhé? Đúng là nhà cũ cần tôi có mặt, sáng mai còn phải tiếp mấy lượt khách."

Lâm Sí lập tức trừng to mắt.

Lý Đình Ngôn cười khẽ.

Nhưng đúng là anh đã gắng bớt thời gian để về, trước sáu giờ sáng, anh phải quay lại nhà cũ.

Đêm giao thừa này không có nghi thức nào bắt buộc phải có.

Chỉ đơn giản là muốn về để ở bên Lâm Sí.

Vì thế anh xắn tay áo lên: "Bảo nhà bếp làm chút đồ ăn khuya đi, tối nay tiệc giao thừa tôi cũng chưa ăn được mấy, giờ hơi đói rồi."

Tất nhiên nhà bếp có chuẩn bị đồ ăn khuya, vốn dĩ là chuẩn bị cho Lâm Sí.

Lý Đình Ngôn cũng không ăn nhiều, chỉ gọi một bát hoành thánh nhỏ nấu nước gà kèm vài món ăn kèm.

Lâm Sí cũng ngồi bên ăn ké mấy miếng, cậu chẳng buồn gọi phần riêng, cứ coi như bếp không tồn tại, trực tiếp gắp từ bát của Lý Đình Ngôn.

Ăn hết cái này lại gắp cái khác, vừa nhai đầu đũa vừa nhìn chằm chằm vào đĩa bánh nấm truffle đen.

Lý Đình Ngôn chỉ thấy cậu đáng yêu, thong thả húp thêm một thìa súp tùng nhung.

Lâm Sí nhót đĩa đậu phộng, vừa ăn vừa hỏi: "Nhà anh không có ý kiến gì khi anh ra ngoài vào lúc nửa đêm thế này à?"

Cậu nhướng mày, đánh giá Lý Đình Ngôn.

Không phải cậu nghĩ nhiều, nhưng nếu đổi lại là cậu mà là cháu đích tôn trong nhà, ngày đầu năm đã không chịu ở yên, nhất quyết lái xe giữa đêm về nhà gặp người yêu đang giấu trong phòng… Chắc ông nội cậu có chống gậy cũng phải đòi xem thử hồ ly tinh nào đã quyến rũ được cháu mình.

Lâm Sí nghĩ đến đây, bỗng dưng ăn đậu phộng cũng thấy nghẹn.

"Họ không biết."

Lý Đình Ngôn cụp mắt, thản nhiên đáp: "Tôi đi sau mười hai giờ, bảo vệ sẽ không nói linh tinh, quay về trước sáng mai được."

Lâm Sí lại nhướng mày.

Nói vậy thì đúng là anh đang kim ốc tàng kiều thật1 rồi.

1 Kim ốc tàng kiều (): nhà vàng cất giấu người đẹp, đây là một câu ngạn ngữ nổi tiếng trong văn hóa Trung Quốc.

Cậu không nhịn được bật cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!