Chương 40: Yến tiệc.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khi Lý Đình Ngôn về đến nhà, quả thật Lâm Sí vẫn ngoan ngoãn ngồi trong phòng khách.

Cả ngày hôm nay cậu đều ở lại biệt thự không ra ngoài, buổi sáng đi bơi một vòng, ăn trưa xong lại sang khu tập bắn cung luyện bắn một lúc, cả ngày sống rất vận động và lành mạnh, giờ đang ngồi trên ghế sofa, vừa ăn dâu vừa xem phim truyền hình máu chó.

Lúc Lý Đình Ngôn đi tới ngồi cạnh, nữ chính trên màn hình đang rơi lệ đầm đìa hôn nam chính.

Lâm Sí xem không chớp mắt.

Mãi đến khi Lý Đình Ngôn khẽ bật cười, Lâm Sí mới phát hiện sự hiện diện của anh.

Chạm phải ánh mắt của Lâm Sí, Lý Đình Ngôn ngồi xuống bên cạnh, ngón tay thon dài lấy một quả dâu tây phủ đường trong bát của Lâm Sí, cắn một miếng.

"Ngọt quá."

Anh bình thản đánh giá.

Lâm Sí còn rưới thêm sữa đặc lên dâu, hoàn toàn không quan tâm chuyện có bao nhiêu calo.

Lâm Sí nhướng mày, cố tình nhét thêm một quả vào miệng trước mặt Lý Đình Ngôn.

"Tôi thích thế." Cậu vừa nhai dâu vừa nói, nước dâu rịn ra nhuộm đỏ môi cậu.

Lý Đình Ngôn khẽ cười, không nói gì thêm, đưa tay khẽ lau khóe môi Lâm Sí, lau sạch nơi còn dính chút nước dâu.

Anh xem hết một tập phim truyền hình sướt mướt nhàm chán cùng Lâm Sí, nhưng không ở lại ăn tối với cậu.

Tối nay anh phải đến nhà cũ, nơi ông nội anh – Lý Tranh Thao đang ở.

Lý Tranh Thao giờ đã bảy mươi lăm tuổi, sức khỏe vẫn còn rất tốt, mặc dù trong mắt người ngoài thì ông đã về hưu, nhưng nhiều việc lớn nhỏ của Tập đoàn Trường Hạ và Tập đoàn Húc Giai vẫn cần ông gật đầu mới được thông qua.

Hiện giờ ông không sống ở thành phố C nữa mà chuyển đến một hòn đảo nhỏ lân cận thành phố C, từ nhà Lý Đình Ngôn đến đó mất khoảng một tiếng rưỡi lái xe.

Vì thế Lý Đình Ngôn cũng không nghỉ ngơi được bao lâu sau khi về nhà, lại phải mặc áo khoác vào chuẩn bị lên đường.

Vừa chỉnh lại cổ áo, anh vừa nói với Lâm Sí: "Chắc tối mùng một tôi mới về, cậu ở nhà có chuyện gì cứ nói với quản gia, hoặc gọi cho tôi bất cứ lúc nào cũng được."

Nghe đến câu cuối cùng, Lâm Sí nhướng mày: "Thật không? Tôi tưởng các anh sẽ mở tiệc gia đình gì đó, sợ anh không tiện."

Lý Đình Ngôn khẽ cười: "Không đến mức đó, có họp mặt gia đình thật nhưng thường chỉ kéo dài hai, ba tiếng thôi."

Tuy nói vậy, sắc mặt Lý Đình Ngôn cũng thoáng tối đi.

Mấy dịp sum họp kiểu này là những ngày hiếm hoi trong năm anh buộc phải gặp mặt ba mình và cậu em trai cùng cha khác mẹ.

Ngồi dự tiệc mấy tiếng đồng hồ, nghe một đám họ hàng chẳng mấy thân thiết tâng bốc nhau, nói những lời khách sáo giả tạo, thật ra cũng khá nhàm chán.

Ăn bữa cơm giao thừa cùng Lâm Sí vui hơn nhiều.

Nghĩ tới đây, anh lại liếc nhìn Lâm Sí.

Cậu vẫn đang ôm bát dâu tây ngồi trên ghế sofa, mặc áo choàng ngủ màu xanh nước biển, mái tóc hơi dài được buộc ra sau đầu, gương mặt trắng trẻo thanh tú, trông ngoan ngoãn hơn bình thường rất nhiều.

Thậm chí có chút trẻ con.

Bình thường Lâm Sí luôn tỏ ra điềm đạm, độc lập, khiến anh gần như quên mất cậu vẫn còn chưa tốt nghiệp đại học, còn mấy tháng nữa mới ra trường.

Giờ nhìn thấy dáng vẻ yên tĩnh hiếm thấy này, Lý Đình Ngôn bỗng cảm thấy mình muốn giấu Lâm Sí vào lòng, mang theo bên người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!