Lý Đình Ngôn về đến nhà mới tỉnh lại, anh đưa tay day day ấn đường, nhất thời còn chưa xác định được mình đang ngồi ở đâu, cho đến khi thấy Lâm Sí bên cạnh đang uống sữa.
Anh hơi ngẩn người, rồi mới nhớ ra mình đã ra sân bay đón người.
"Xin lỗi, tôi ngủ quên mất." Anh nói.
"Chuyện này có gì mà phải xin lỗi," Lâm Sí bật cười, xe cũng từ từ dừng lại, chờ dừng hẳn, không đợi người làm mở cửa, Lâm Sí đã tự đẩy cửa xe bước xuống, "Đi thôi," Cậu kéo Lý Đình Ngôn, "Tới giờ ăn tối rồi."
Bữa tối quả nhiên làm theo khẩu vị của Lâm Sí, chủ yếu là các món chay thanh đạm và hầm nhừ.
Có một món canh nấm nấu rất ngon, Lâm Sí uống liền mấy bát.
Lý Đình Ngôn ngồi đối diện nhìn cậu, trêu: "Ở nước ngoài cậu không được ăn à?"
"Cũng gần như thế," Lâm Sí thở dài, "Lúc nào cũng là đồ nguội, cả bữa sáng cũng vậy, tôi vẫn thích ăn đồ nóng hơn."
Cậu uống hết canh, lại tươi cười quay sang nói với dì giúp việc bên cạnh: "Cho cháu thêm một bát cơm nấm truffle đen nhỏ nữa, cảm ơn dì ạ."
Lâm Sí cười rạng rỡ, tính cách lại hòa nhã, rất kính trọng người lớn tuổi, mấy người giúp việc lớn tuổi trong nhà Lý Đình Ngôn đều rất quý cậu.
Thấy cậu như vậy, dì ấy không nhịn được mỉm cười.
Lý Đình Ngôn ở đối diện nhìn cậu, cũng vô thức cong môi.
Thực ra khi anh sống một mình ở đây, tòa biệt thự này chẳng có tí sức sống.
Anh vốn thường xuyên bôn ba bên ngoài, mấy người giúp việc trong nhà tuy đã làm ở đây nhiều năm, cũng coi như có quan hệ tốt, nhưng trừ hai người theo anh lâu nhất ra thì những người khác đều giữ một khoảng cách khách sáo nhất định với anh.
Anh không ngờ Lâm Sí mới ở chưa được mấy ngày đã được nhiều người quý mến như vậy.
Nhưng nghĩ kỹ thì cũng chẳng có gì lạ.
Lý Đình Ngôn nhớ lại lần đầu tiên gặp Lâm Sí ở quán bar, cậu ôm đàn ghita ngồi trên sân khấu, thu hút mọi ánh nhìn trong khán phòng.
Dường như không ai có thể cưỡng lại cậu, cứ tự nhiên mà bị thu hút...
Ăn tối xong, Lý Đình Ngôn quay lại phòng làm việc xử lý công việc.
Lâm Sí về phòng ngủ chơi game một mình.
Nhưng đúng là no cơm ấm cật, dạ cật nó hưng, cậu đã đi công tác bốn ngày, không gặp Lý Đình Ngôn, trong suốt hơn hai mươi ngày chỉ có một lần củi khô bén lửa, mà đang lúc cao trào thì đã bị gián đoạn.
Lâm Sí bĩu môi, cứ cảm thấy game trước mặt thật nhạt nhẽo so với Lý Đình Ngôn.
Cậu nhìn đồng hồ treo tường, đã hơn mười giờ rồi, nghĩ chắc Lý Đình Ngôn cũng nên nghỉ ngơi chút.
Cậu khoác thêm áo ngoài, lững thững đi ra khỏi phòng, trước tiên là lẻn vào bếp, xách một hộp đồ ăn khuya rồi mới đến gõ cửa phòng làm việc của Lý Đình Ngôn.
Lúc Lý Đình Ngôn mở cửa vẫn còn đang nghe điện thoại, thấy người ngoài cửa là cậu thì ngẩn người, vừa hay cuộc gọi cũng sắp kết thúc, anh nói với đầu dây bên kia: "Được, cứ vậy đi, mai nói tiếp."
Cúp máy, vẻ mặt anh cũng dịu lại đôi phần, không còn nghiêm nghị như lúc nãy nữa, hỏi: "Sao cậu lại đến đây?"
Lâm Sí nghĩ thầm, chẳng lẽ tôi phải nói là mượn cớ mang đồ ăn khuya để rủ anh lên giường sao?
Thế thì mất mặt quá.
Cậu giấu giếm khẽ ho một tiếng: "Không có gì, chỉ là nghĩ dù sao cũng định mang đồ ăn khuya cho anh, thôi để tôi mang luôn."
Cậu giơ hộp đồ ăn trên tay lên, mỉm cười hỏi: "Cho tôi vào được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!