Chương 38: Ha.m mu.ốn chiếm hữu.

Sau khi cúp máy, Lâm Sí cũng không quá để tâm đến lời nói của Hi Tử Văn.

Không phải cậu không hiểu ý tốt của Hi Tử Văn, nhưng giữa cậu và Lý Đình Ngôn còn chưa bắt đầu, lo nghĩ mấy chuyện đó để làm gì?

Chỉ tổ rước phiền vào thân thôi.

Lâm Sí nhún vai, lại cúi đầu xem lịch công việc mà Hoắc Vũ Ngưng gửi đến, chỉ còn một tháng nữa là đến bốn tuần lễ thời trang lớn, lần này cậu nhận được hàng chục lời mời làm việc lớn nhỏ, có cái do Hoắc Vũ Ngưng đích thân thu xếp, cũng có nhà thiết kế sau khi xem tác phẩm của cậu thì chỉ đích danh mời.

Điều khiến cậu bất ngờ nhất là Dụ Niên, nhà sáng lập thương hiệu THE ONE không chỉ đích thân chỉ định cậu tham gia buổi trình diễn của mình mà còn dành hẳn vị trí kết màn cho cậu.

Ngay cả Hoắc Vũ Ngưng cũng bị cái lộc trời ban này làm cho choáng váng, năm nay THE ONE vừa được chứng nhận đủ tiêu chuẩn của Hiệp hội Haute Couture [1], trở thành một trong số rất ít thương hiệu Trung Quốc có được tư cách thành viên chính thức, danh tiếng đang lên như diều gặp gió, báo chí chuyên mục thời trang trong nước đưa tin rầm rộ, ngay cả nhà thiết kế vốn luôn kín tiếng này cũng được mời chụp bìa cho hai tạp chí lớn.

[1] Tổ chức này hiện là một phần của Liên đoàn Thời trang Cao cấp và Thời trang Pháp, chịu trách nhiệm quản lý và đặt ra các tiêu chuẩn nghiêm ngặt cho các nhà mốt muốn được công nhận là Haute Couture. Tiêu chuẩn bao gồm: thiết kế độc quyền, xưởng may tại Paris, bộ sưu tập định kỳ, thủ công tinh xảo.

Việc Dụ Niên mời Lâm Sí làm người kết màn, bất kể nhìn từ góc độ nào cũng là làm đẹp cho độ nổi tiếng của Lâm Sí, đồng thời thể hiện sự công nhận của Dụ Niên dành cho cậu.

Hoắc Vũ Ngưng còn vòng vo hỏi Dụ Niên sao lại chọn cậu?

Dụ Niên trả lời rất đơn giản: "Không có lý do gì đặc biệt, chỉ là thấy khí chất của cậu ấy rất hợp."

Lâm Sí nghĩ đến đây không nhịn được cười, thực ra cậu từng ăn một bữa đơn giản với nhà thiết kế trẻ tuổi ấy, rất ngắn thôi.

Là Dụ Niên chủ động hẹn.

Cậu ngồi đối diện Dụ Niên, bị đánh giá từ trên xuống dưới một cách vô cảm, quả thật có cảm giác như mình là món hàng đang chờ được trả giá.

Nhưng ngoài điều đó ra, Dụ Niên cũng khá dễ nói chuyện, chỉ trò chuyện qua loa vài câu, còn khen chiếc vòng tay của cậu rất đẹp, sau đó uống hết ly cà phê là rời đi.

Lâm Sí tắt điện thoại, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cậu không biết mình và Lý Đình Ngôn rồi sẽ đi đến đâu, nhưng Hoắc Vũ Ngưng nói đúng, sự nghiệp của cậu, sân khấu của cậu, chừng nào cậu còn nắm giữ, chúng sẽ không bao giờ phản bội cậu...

Nhưng cũng chính vì công việc quá bận rộn, tuy đang tạm trú tại nhà Lý Đình Ngôn, nhưng thời gian hai người gặp mặt lại không nhiều như tưởng tượng.

Lý Đình Ngôn vốn đã rất bận rộn, giờ Lâm Sí cũng thường xuyên phải bay tới bay lui qua các thành phố, thậm chí cả ra nước ngoài.

Tính từ lúc Lâm Sí dọn vào ở đến nay, thoắt cái đã hơn hai mươi ngày, hai người chỉ ngủ cùng nhau đúng một lần, mà lần đó còn bị cắt ngang bởi cuộc họp khẩn đột xuất của Lý Đình Ngôn.

Lâm Sí quấn áo choàng tắm ngồi trong phòng trang điểm, ỷ vào việc người nước ngoài không hiểu tiếng Trung, bèn trút bầu tâm sự với Hoắc Vũ Ngưng: "Em đây gọi là gì, ôm cả núi vàng mà chỉ được ăn cháo nuốt cơm à, lúc trước Lý Đình Ngôn lừa em ở lại còn bảo như thế sẽ thuận tiện hẹn hò hơn. Kết quả thì sao?"

Hoắc Vũ Ngưng suýt nữa phun cả cà phê ra ngoài.

Cách ví von này quả thực sống động vô cùng.

Bây giờ Hoắc Vũ Ngưng cũng biết Lâm Sí đã dọn đến sống hẳn ở nhà Lý Đình Ngôn, nhưng ngoài việc nhìn cậu một lúc lâu bằng ánh mắt dò xét, cô cũng không hỏi thêm gì.

Cô vừa lướt điện thoại vừa thương lượng chi tiết công việc với bên đối tác lớn, lại còn tán tỉnh trêu ghẹo với một anh chàng cún con mới quen, thế mà vẫn không quên dành thời gian trả lời Lâm Sí.

"Chờ thêm một chút đi, qua đợt bận rộn này, Tết cho em nghỉ mấy hôm."

Lâm Sí nhướng một bên mày: "Thật không đấy?"

"Thật mà."

Hoắc Vũ Ngưng gõ bàn phím lách cách: "Vài tháng nay em cũng bận đến mức rã rời rồi, giữa chừng còn đổ bệnh, chị còn nghi em làm việc quá sức mà hệ miễn dịch suy giảm đấy."

Cũng có mấy lần chụp hình xong, Lâm Sí mệt đến mức nằm vật luôn trên đống quần áo suýt ngủ gật, phải để cô đẩy dậy.

"Vậy thì tốt quá."

Lâm Sí thở dài một hơi, tuy giờ đây cậu cũng có chút chí hướng sự nghiệp, nhưng vẫn khác xa so với kiểu cuồng công việc như Hoắc Vũ Ngưng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!