Chương 35: Dạy dỗ.

Lý Đình Ngôn nắm lấy cổ tay Lâm Sí, kéo cậu ra khỏi quán bar.

Thấy sắp tới gần xe của Lý Đình Ngôn, Lâm Sí không nhịn được hất tay anh ra.

Cậu dùng toàn bộ sức lực, hai tay cùng lúc ra sức gỡ, bẻ tay Lý Đình Ngôn ra khỏi cổ tay mình, giãy mạnh đến mức cổ tay cũng đỏ bừng lên.

Lý Đình Ngôn dừng lại, quay đầu nhìn cậu, cúi đầu thấy cổ tay cậu đã đỏ, cuối cùng vẫn chậm rãi buông tay ra.

Trên con phố đêm đông, hai bên các quán bar đều xập xình ầm ĩ, nhưng trên đường lại chẳng có mấy người qua lại, dưới tán cây ngô đồng chỉ có lá khô, từng hàng xe đậu dọc đường, nhìn tựa bức tường tự nhiên bao quanh, mà Lâm Sí và Lý Đình Ngôn đứng ngay giữa bức tường ấy.

"Anh đang giận gì thế?" Lâm Sí vừa xoa cổ tay bị bóp đau vừa lộ vẻ khó hiểu.

Cậu đâu có mù, tất nhiên nhìn ra được khi Lý Đình Ngôn bước vào, vẻ mặt anh u ám đến mức nào, nếu không thì cũng đâu có hiệu ứng Moses rẽ biển như vậy.

Nhưng cậu thật không hiểu nổi.

Chẳng phải cậu chỉ ra ngoài uống rượu, chơi vài trò chơi thôi sao, sao Lý Đình Ngôn lại tức giận, vì cậu không biết quý trọng sức khỏe à?

Lâm Sí cạn lời.

"Tôi đâu phải trẻ con, cơ thể mình thế nào tôi còn không rõ, cần anh phải đích thân đến bắt tôi về sao?"

Cậu quay sang nói với Lý Đình Ngôn.

Lý Đình Ngôn đứng cạnh xe nhìn cậu, áo khoác của Lâm Sí vắt trên tay, áo sơ mi cởi một cúc hơi xộc xệch, cả mái tóc cũng hơi rối, gương mặt đỏ bừng, ánh mắt mông lung ướt át, nhìn chẳng khác nào một người đang lưu luyến bụi hoa, mà quan trọng nhất là…

Lý Đình Ngôn thấp giọng hỏi: "Cậu chỉ uống rượu thôi à?"

Lâm Sí sững người.

Sau đó lập tức nổi giận hơn: "Nếu không thì sao, ngoài uống rượu ra thì chỉ chơi vài ván trò chơi thôi, tôi còn có thể làm gì, đây là quán bar đàng hoàng đấy."

Trong đầu cậu vô thức hiểu lầm, nghĩ Lý Đình Ngôn đang hỏi cậu có dính dáng gì đến thứ không đứng đắn không.

Dù sao giới thời trang của bọn họ cũng hay bị người ngoài hiểu lầm, nhiều người nghĩ họ chỉ biết ăn chơi sa đọa hoặc tự buông thả.

Nhưng trong mắt Lâm Sí, vừa rồi cậu hoàn toàn trong sạch, chơi vài ván trò chơi, thua thì bị phạt uống rượu hoặc cởi mấy cái cúc áo thôi.

Nếu trò chơi đi quá giới hạn, cậu đã lên tiếng ngăn lại rồi.

Nhưng Lý Đình Ngôn lại đưa tay nhấc cổ áo cậu lên, ánh mắt lạnh lùng, thấp giọng hỏi: "Vậy đây là gì?"

Lúc đầu Lâm Sí còn chưa nhận ra có gì sai, mãi cho đến khi cúi xuống nhìn kỹ mới thấy đầu cổ áo sơ mi có một dấu môi mờ mờ.

Một vệt đỏ rất nhạt.

Không nhìn kỹ thì hoàn toàn không phát hiện ra.

"Cái này…"

Lâm Sí nhất thời cứng họng, dấu môi này cậu đoán có lẽ là của An Phỉ, lúc nãy An Phỉ chen đến gần cậu, bị người phía sau xô một cái, đổ sấp về phía vai cậu, môi theo đó cũng ma sát lên áo cậu.

Cách giải thích này hoàn toàn hợp tình hợp lý.

Nhưng lại có vẻ quá trùng hợp, nghe chẳng khác nào cái cớ.

Huống chi cậu không có hứng thú với An Phỉ, nhưng An Phỉ lại thật sự chủ động nhào vào lòng cậu, trong vài phút mơ hồ đó, khi nhìn vào gương mặt An Phỉ, quả thực có một thoáng cậu nghĩ rằng có lẽ nên kết thúc với Lý Đình Ngôn, dứt khoát chấm dứt quan hệ bạn tình này.

Nghĩ vậy khiến cậu vô thức thấy chột dạ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!